1.
Ta đã c h ế t một ngàn năm, vốn dĩ không cách nào sống lại được.Nhưng chẳng hiểu sao lại có kẻ nhắm trúng mảnh đất phong thủy mà ta yên nghỉ, còn hùng hổ muốn đào mộ ta lên để xây nhà.
Đào thì cứ đào thôi.Ban đầu, ta cũng chẳng để tâm.Dẫu sao ta cũng đã c h ế t từ lâu, cùng lắm chỉ là đổi chỗ nằm khác mà thôi.
Nhưng ai ngờ, kẻ đào mộ kia lại lái máy xúc, một nhát xẻng đã khiến chiếc mũ phượng làm từ lông chim quý chôn cạnh quan tài ta vỡ tan tành.Phải biết rằng, đó chính là món trang sức mà ta yêu thích nhất!
Ngày ấy để có được nó, bổn cung phải tranh sủng với đám phi tần trong hậu cung, liều mạng lấy lòng Hoàng thượng suốt hai tháng trời, đến mức mang tiếng “kẻ nịnh nọt tận cùng”.Rốt cuộc cũng đổi được danh phận sủng phi, đem chiếc mũ phượng ấy làm của riêng.Ngay cả khi chết, ta cũng không nỡ rời xa bảo vật ấy, mang theo xuống mồ.
Nào ngờ, bảo bối của ta lại bị kẻ khác phá hỏng thế này!
Ta không thể nhẫn nhịn được nữa, cơn giận bốc thẳng lên đỉnh đầu.Hai mắt bừng mở, trong cơn phẫn nộ mà sống lại, bật dậy từ quan tài.Ta xốc nắp quan lên, từ dưới đất bò lên, đôi mắt đỏ ngầu, giơ vuốt truy đuổi đám người kia điên cuồng.
Mỗi lần tóm được một kẻ, ta đều nghiêm giọng hỏi:“Có phải ngươi đã phá hỏng mũ phượng của ta không?”“Có phải ngươi đã làm vỡ bảo bối của ta không?”“Có phải ngươi đã làm hỏng tâm can bảo vật của ta không?”
Hỏi hết một vòng, ai cũng chỉ trả lời hai chữ: “Cứu mạng.”Rồi sau đó hai mắt trợn trắng, ngã lăn ra đất bất tỉnh.
Đã đến nước này mà các ngươi còn ngủ được ư?Ta không hiểu, nhưng cũng không cản.Chẳng lẽ, bảo bối của ta lại bị một kẻ tên “Cứu mạng” phá hoại?Cái tên này thật kỳ lạ.Đám dân đen này nhất định đang lừa gạt bổn cung!
Khoan đã… ta đâu còn là Quý phi nữa, không nên tự xưng là bổn cung.Đúng rồi, các ngươi đang lừa gạt bổn mỹ nhân yêu kiều – một nữ tử thây ma tuyệt sắc!Ta thật sự rất tức giận!
Nhìn đám người kia chẳng thể hỏi được gì, ta gầm lên một tiếng, chuẩn bị thi triển uy lực.Đúng lúc đó, một giọng nam trong trẻo vang lên bên tai ta:
“Oán khí ngút trời, rốt cuộc nơi đây xảy ra chuyện gì vậy?”“Tên Vương Lão Bản Vương Cẩu Thắng chết tiệt kia! Đã hứa với ta nửa năm nữa mới thi công, vậy mà hôm nay lại lén lút đào bới?”“Nếu không phải vì ta thèm ăn mà qua đây mua bánh tráng nướng, các ngươi đã gặp họa rồi!”“Gọi hồn ma cô quạnh đến đây, thật khiến ta tức chết!”“A, thần bánh tráng nướng ơi, cảm tạ ngài đã dẫn ta tới nơi này! Ta xử lý xong thứ kia sẽ lập tức quay lại ăn ngài!”
Ta: “???”
Sao giọng nói này nghe quen vậy?Chỉ là… thần bánh tráng nướng là gì?Xử lý “thứ kia”?“Thứ kia”… ý chỉ ta sao?
2.
Ta không nhầm, "thứ kia" quả thực chính là ta.
Khi ta vừa định xoay người tìm kiếm nguồn gốc của giọng nói ấy, bỗng cảm thấy đất trời chao đảo. Khó khăn lắm mới ổn định lại được, ta phát hiện mình đã bị thu vào một pháp khí nào đó.
Xung quanh chỉ còn là hư vô, không thể chạm vào cũng chẳng nhìn thấy giới hạn.
Ta còn đang suy tính cách nào đục một lỗ để thoát ra khỏi thứ này thì giọng nói quen thuộc kia lại vang lên:
"Thứ này trông giống y hệt Quý phi đoản mệnh của ta khi còn trẻ, chỉ là đôi mắt đỏ hoe, chẳng khác nào mắc bệnh đỏ mắt.""Có vài phần giống Nhược Nhược, quả là phúc khí của nàng. Đến mức ta không nỡ ra tay giết nàng ngay lập tức.""Đã một ngàn năm ta chưa gặp lại Nhược Nhược, nhớ nàng đến cồn cào.""Cả thế gian này chỉ là một vòng lặp không ngừng của những thứ hao hao Nhược Nhược. Nếu giữ nàng lại làm thế thân, không biết sau khi Nhược Nhược tỉnh dậy, việc đầu tiên nàng làm liệu có phải là giết ta hay không?""Ha ha, được chết dưới tay Nhược Nhược, cũng là phúc phận của ta.""A a a! Nhớ Nhược Nhược quá đi mất!"
Ta: "???"
Mắt ta đỏ? Đỏ là vì tức giận thôi!Khoan, không phải, trọng điểm không nằm ở đó.
Quý phi đoản mệnh? Một ngàn năm? Nhược Nhược?Và giọng nói này, quen thuộc đến không thể quen hơn…
Trời ơi! Kẻ này chẳng lẽ là phu quân của ta, Hoàng đế Thẩm Hoàng?Đã một ngàn năm trôi qua, sao hắn vẫn còn sống?Tên khốn này có phải đã lén lút luyện tà thuật để trường sinh bất tử rồi không?
Hắn không hóa thành quái vật thì cũng lạ!
Ta hoảng hốt ngẩng đầu, cố gắng nhìn xuyên qua pháp khí để xác định người đang nói.Chỉ cần một ánh mắt, ta liền chắc chắn.