3.
Người đàn ông tên Vương Cẩu Thắng, sau khi bị Thẩm Hoàng đe dọa không được để lộ chuyện ta bật dậy từ mộ, liền thức thời rời đi, vội vã dùng tiền bịt miệng đám công nhân tận mắt chứng kiến.
Còn vì sao Vương Cẩu Thắng lại nghe lời Thẩm Hoàng đến thế, theo lời Thẩm Hoàng sau đó, là bởi khu đất chôn cất ta hiện tại thuộc về hắn.
Vương Cẩu Thắng đã bỏ một số tiền lớn để mua mảnh đất này nhằm xây nhà, thậm chí còn mời Thẩm Hoàng xem phong thủy và chọn ngày động thổ.Ban đầu, Thẩm Hoàng đã thỏa thuận rằng phải đợi nửa năm sau mới được động công, vì hắn cần thời gian để chuyển dời thi thể của ta.Nhưng Vương Cẩu Thắng lại cho rằng chuyện dời mộ chẳng cần kéo dài đến nửa năm, cảm thấy chờ đợi như vậy sẽ làm chậm tiến độ.Hắn liền lén lút cho đào nền móng trước để thúc ép Thẩm Hoàng phải giải quyết nhanh hơn.
Ai ngờ, ngay nhát xẻng đầu tiên lại khiến ta tức giận đến mức tỉnh dậy.
Vốn có tật giật mình, Vương Cẩu Thắng lo sợ nếu chuyện này truyền ra ngoài, nhà hắn xây xong cũng chẳng ai dám mua, nên đành chọn cách dĩ hòa vi quý.
Về phần Thẩm Hoàng, hắn lén lút nhặt lấy chiếc mũ phượng bị vỡ của ta, cẩn thận bọc lại bằng một tấm vải rồi nhét vào ngực áo. Sau đó, hắn kéo ta vào một khu rừng nhỏ gần đó, đợi bốn bề không bóng người, mới thả ta ra khỏi pháp khí.
Ta đứng đối diện hắn, xoay cổ, vặn tay, dáng vẻ sẵn sàng hành động.“Bệ hạ, không có gì muốn nói với ta sao?”Nói vài lời trăn trối đi, ta đang chuẩn bị ra tay đây!
Thẩm Hoàng nuốt nước bọt, bất ngờ tiến lại gần ta.
Khi ta còn chưa kịp phản ứng, hắn đã đưa tay véo nhẹ má ta, mắt sáng rỡ, kinh ngạc thốt lên:“Nhược Nhược, sao nàng giữ gìn tốt thế? Đã một ngàn năm mà làn da nàng vẫn mịn màng như ngọc, căng mướt như thể chỉ khẽ chạm cũng có thể vỡ ra. Thật khiến ta ghen tị chết mất!”
“Thật sao?”
Ta ngạc nhiên đưa tay chạm vào mặt mình, có chút xấu hổ.“Ấy, không có đâu. Ta đâu có chăm sóc gì, chẳng phải ngươi cũng biết sao, suốt một ngàn năm qua ta đã chết cứng, không hề động đậy gì cả. Chỉ là trời sinh da ta…”
Câu nói khiêm tốn còn chưa kịp hoàn chỉnh, ta đã nghe thấy tiếng lòng của hắn:
[Thê tử ta đáng yêu quá! Vẫn giống hệt trước đây, được khen vài câu liền quên hết giận.Mỗi khi xấu hổ, khuôn mặt lại đỏ bừng, nhìn không khác gì củ khoai lang nhỏ vừa đào lên từ lòng đất. Thật muốn cắn một cái.]
Ta: “…”
Ta đưa tay quệt bùn đất trên mặt, hận không thể vo thành cục mà nhét thẳng vào miệng hắn.Khoai lang nhỏ cái gì chứ! Cả nhà ngươi mới giống khoai lang nhỏ!
Có ai lại ví nữ nhân như vậy không? Lẽ ra phải nói giống quả đào mật, quả táo chứ!Khoai lang… sao ngươi không bảo giống mông khỉ luôn đi?
Thẩm Hoàng vẫn đang cười ngốc nghếch, thấy ta đột nhiên im lặng liền không hiểu, vội vã tiếp lời tâng bốc:“Đúng vậy, Nhược Nhược nhà ta vốn dĩ đã có làn da đẹp, chẳng cần chăm sóc gì cả…”
Câu nói chưa dứt đã bị tiếng thét chói tai của hắn cắt ngang.“Á! Đau quá!!!”
Thẩm Hoàng nhảy dựng lên, chân đau đến mức nhảy lò cò, vừa xoay vòng vừa chỉ vào ta đầy phẫn uất:“Nhược Nhược! Nàng… nàng định sát phu đấy à!”
Ta tức giận trừng mắt nhìn hắn.“Lão bất tử kia, hôm nay ta nhất định phải dạy ngươi một bài học, ngươi định làm gì?”
“…”
Hắn run lên bần bật, ánh mắt chột dạ né tránh.“Làm… làm gì cũng được, ta vỗ tay cổ vũ nàng!”
[Trời ơi! Hình như ta vừa chọc giận Nhược Nhược thêm rồi!Làm sao đây? Làm sao đây?][Thẩm Hoàng, ngươi đúng là lão già vô dụng, chỉ biết già chứ không biết khôn!Nhược Nhược muốn đánh ngươi thì cứ để nàng đánh, lại còn nói ‘sát phu’ cái gì!Nàng có nỡ đánh chết ngươi đâu! Nhưng vì ngươi nghĩ nàng ác ý như vậy, nàng mới giận hơn!]
Hắn vừa tự rủa mình trong lòng, vừa lặng lẽ thay đổi từ nhảy lò cò sang bước đi bình thường.
Hắn dè dặt tiến lại gần, kéo tay ta, giọng điệu mềm mỏng như trẻ con làm nũng:“Ái phi, là ta sai rồi. Đừng giận nữa được không?”
Ta lạnh lùng bĩu môi:“Thẩm Hoàng, Đại Càn đã sụp đổ từ lâu. Ái phi gì chứ, ngươi vẫn đang mơ làm Hoàng đế à?”
Thẩm Hoàng lập tức đổi giọng:“Nhược Nhược, nương tử, bảo bối của ta, tâm can bảo bối của ta, đừng giận nữa mà, được không? Được không? Được không mà…”
Ta suýt nữa nôn tại chỗ.Rút tay lại, ta nghiêm mặt quát:“Lão già chết tiệt, đứng đắn chút đi!”