01
Hạ Trình đứng trên ban công thổi gió lạnh, kể chuyện cười nhạt nhẽo cho Lý Đóa suốt hơn hai tiếng đồng hồ, đến nước cũng không buồn uống một ngụm.
Chỉ khi chắc chắn “ân nhân cứu mạng” của mình đã ngủ say, anh ta mới quay vào.
Vừa bước vào phòng, anh ta đã nhào tới ôm lấy tôi:
“Bên ngoài lạnh quá, vẫn là vợ anh ấm nhất.”
Tôi đẩy tay anh ta ra khỏi ngực mình, nghiêng đầu né đôi môi đang tìm đến một cách vội vã:
“Hạ Trình, chúng ta nói chuyện.”
“Anh đau họng lắm, xong chuyện rồi nói có được không? Vợ à, em đặt tay ở đây nè, sờ thử xem...”
Mặc kệ tôi kháng cự, anh ta bế bổng tôi lên ném xuống giường, rồi đè người áp tới.
Đôi môi khô nẻ kia càng lúc càng gần, tôi thấy kinh tởm vô cùng.
Tôi rút đại cái áo bên cạnh quật lên mặt anh ta, đồng thời đá liên tiếp vào phần dưới bụng.
Lực không hề nhẹ.
Hạ Trình rên lên một tiếng đau đớn, giật phăng cái áo ra, cuối cùng mới nhận ra điều bất thường trong phòng.
Trên giường chất đầy quần áo gấp sẵn.
Bên cạnh là ba chiếc vali xếp hàng ngay ngắn, chiếc thứ tư nằm ngang dưới đất, đã được xếp đầy một nửa.
Nụ cười trên mặt anh ta chợt tắt:
“Em có ý gì đây? Không được thỏa mãn nên đòi bỏ nhà đi?”
“Tôi nói rất rõ rồi. Tôi muốn ly hôn.”
Rầm!
Chiếc vali trên sàn bị đá một phát, quần áo văng tung tóe.
“Triệu Hàm Y, anh chỉ nghe điện thoại của Đóa Đóa thôi mà! Cô ấy nhát gan, xem phim kinh dị rồi sợ không ngủ được, anh còn chưa ra khỏi phòng, có làm gì quá đáng đâu. Em làm quá rồi đấy!”
Người này, tính khí ngày càng tệ.
Tôi cúi đầu, xoa cánh tay bị siết đến đỏ bầm, rồi bật cười.
“Hạ Trình, lần sau đi ngoại tình thì nhớ lau miệng sạch sẽ.”
Sắc mặt Hạ Trình sầm xuống:
“Cô suốt ngày ở nhà rảnh rỗi, chỉ nghĩ mấy chuyện vớ vẩn. Người ta là cô gái đàng hoàng, cái miệng của em sao lại bẩn vậy? Thôi, anh không chấp với loại đàn bà điên như em.”
“Dọn hết đống đồ này đi, rồi soi gương mà nhìn lại cái mặt vợ chua gắt của em xem, đúng là ngán tận cổ.”
Nói xong, anh ta lườm tôi thêm mấy cái rồi quay lưng định đi, nhưng khi tay chạm vào tay nắm cửa thì lại dừng lại:
“Triệu Hàm Y, em hôm nay bốn mươi hai rồi, không phải hai mươi tư nữa đâu. Ra ngoài hỏi thử đi, có bao nhiêu người đàn ông đến tuổi này mà vẫn còn sinh hoạt vợ chồng đều đặn với vợ?”
“Những gì cần cho em, anh chưa bao giờ thiếu nửa xu. Ở tuổi này rồi, em nên biết điều một chút.”
“Ghen tuông làm trò, không hợp với em nữa đâu. Đừng để tự mình không còn chỗ đứng.”
Cánh cửa bị anh ta giật mạnh, đóng cái “rầm” vang dội, cả bức tường như rung lên.
Tôi nhìn cánh cửa ấy, chợt nghĩ:
Cửa nhà này chắc chắn thật.
Không giống như cái vali dưới chân, bị đá một phát là sập luôn.
02
Vali đã hỏng, tôi cũng chẳng cần tự tay thu dọn làm gì nữa.
Tôi mở điện thoại gọi cho công ty dọn nhà, trả gấp ba tiền để họ cử chuyên viên đóng gói đến giúp.
Tiền giải quyết được rất nhiều chuyện.
Khi Hạ Trình xộc vào nhà, người nồng nặc mùi rư//ợu…
Tôi đã đứng giữa căn phòng trống hoác, chỉ huy nhân viên dán nốt miếng băng dính cuối cùng lên vali.
Cô giúp việc nhà – dì Trịnh – thấy anh ta về, vội vàng chạy ra mách lẻo:
“Ông Hạ, cuối cùng ông cũng về! Cô ấy dọn sạch nhà rồi!”
“Ông nhìn xem, mấy cái túi ông tặng cô ấy, cô ấy đều đem cho người ta hết rồi!”
Tôi đứng bên cạnh gật đầu xác nhận.
Bà ấy nói đúng, tôi dọn rất triệt để.
Ánh mắt say lờ đờ của Hạ Trình nhìn theo tay dì Trịnh, rơi vào những chiếc túi mà mấy cô nhân viên đang đeo trên người.
Cả người anh ta như bừng tỉnh.
“Triệu Hàm Y! Đó là quà sinh nhật anh tặng em!”
Vài cô gái trẻ bị tiếng hét đó dọa sững lại tại chỗ, tôi vội vẫy tay ra hiệu cho họ đi trước.
Sau đó bước đến chắn trước mặt Hạ Trình:
“Đã là quà tặng thì thuộc về tôi. Tôi muốn xử lý thế nào là quyền của tôi.”
Hạ Trình sững người, có vẻ hơi xấu hổ.
Chắc anh ta cũng thấy câu đó quen tai.
Bởi mấy hôm trước, Lý Đóa mặc chiếc áo sơ mi tôi tặng anh ta ra gặp tôi, và anh ta cũng dùng chính câu đó để chặn họng tôi.
“Thôi đi, cô muốn làm gì thì làm.”
Anh ta thở hồng hộc, cởi hai nút áo, quay người vào phòng thay đồ.