Tôi thực sự đã phát ngấy với điệp khúc “ân nhân cứu mạng” đó.
“Cô ta cứu mạng anh thì anh muốn lấy cô ta tôi cũng chẳng cản!
Cô ta giúp anh gọi 120, vậy sao anh không báo đáp ân cứu thương? Không trả ơn bác sĩ, y tá?!”
“Đã mang ơn thì sao chỉ tặng tiền, tặng nhà cho mỗi Lý Đóa? Hay là vì cô ta ‘cứu mạng’ anh bằng mấy câu chuyện cười nên anh cảm động thế?”
Hạ Trình nhân lúc tôi phân tâm, túm chặt lấy tay tôi:
“Là tại em! Lúc đó anh gọi cho em bao nhiêu cuộc, em đều không bắt máy!”
“Lúc sống chết cận kề, anh mới nhận ra không thể trông cậy vào em. Nếu em không coi anh là người quan trọng nhất, thì việc anh để tâm đến người khác có gì sai?”
Đúng là đồ cặn bã.
Hắn ta khỏe hơn tôi, bàn tay siết chặt khiến tôi không vùng ra nổi.
Nhìn thấy vẻ đắc thắng trên mặt hắn, tôi càng tức.
Tôi cúi đầu, cắn mạnh vào cánh tay hắn.
Xương người bình thường khó gặm, nhưng một cú cắn thật sâu, chẳng mấy chốc miệng tôi đã tanh mùi máu.
Cuối cùng, hắn cũng buông tay.
“Triệu Hàm Y! Em điên rồi à?!”
Tôi chớp lấy thời cơ, đấm thẳng vào mặt hắn:
“Đúng, tôi điên rồi! Bị anh chọc đến phát điên rồi!”
“Anh là đàn ông mà lòng dạ hẹp hơn cái kim!”
“Ba năm nay, anh để mặc Lý Đóa giẫm lên đầu tôi, đến cả con gái tôi anh cũng vì cô ta mà mắng!”
“Anh sống uổng quá rồi! Chỉ vì tôi bận công tác, không nghe máy một lần mà anh để bụng suốt mấy năm trời! Đồ vô dụng! Hơn bốn mươi tuổi rồi mà vẫn như một đứa trẻ!”
Những lời này, tôi đã nghẹn trong lòng suốt ba năm.
Ba năm trước, tôi bị điều đến chi nhánh tạm thời để xử lý rắc rối do họ hàng bên anh gây ra.
Thằng ngu đó bị đối tác lôi đi “hưởng thụ”, kết quả là bị bắt trọn ổ.
Khi nhận được tin, tôi choáng váng, nhưng vẫn phải gắng gượng đi bảo lãnh cả đám về.
Từ đồn công an ra, tôi còn phải đi dàn xếp, trấn an mấy bà vợ của đám đối tác, rồi lo trước lo sau với đám phóng viên nghe tin đến hóng chuyện.
Chuyện đó mà bị lộ, công ty sẽ tiêu tan!
Vậy mà giữa lúc tôi bận đến không kịp ăn cơm, Hạ Trình vẫn còn tâm trạng rủ đám bạn cũ đi đua xe.
Kết quả là gây tai nạn.
Từ đó, anh ta trở nên méo mó, ích kỷ, và chẳng còn giống con người.
Đến giờ, mỗi khi nhắc lại chuyện ấy, anh ta vẫn thấy mình oan ức:
“Triệu Hàm Y, anh từng yêu em đến thế, mà lúc anh cận kề cái chết, em lại không bắt máy.”
Hạ Trình vừa ôm cái mũi đang chảy máu vừa lẩm bẩm:
“Không có Lý Đóa, tôi chết từ lâu rồi. Tôi đối tốt với cô ấy thì có gì sai?”
“Tốt với cô ta không sai. Dù anh có chết trên người cô ta cũng chẳng liên quan gì đến tôi. Nhưng tôi muốn ly hôn — chuyện đó cũng không sai! Hai mẹ con tôi đã phát ngán cái loại người như anh rồi!”
Dì Trịnh nãy giờ đứng nép một bên xem kịch, giờ mới rón rén bước lên, đưa khăn lạnh cho Hạ Trình rồi lại nhanh chóng lùi về góc.
Hạ Trình lịch sự cảm ơn, mắt sưng húp híp lại nhìn tôi:
“Em nói ly hôn… là thật đấy à?”
04
“Tất nhiên là thật rồi!”
Con gái tôi – Hạ Triều Tuế – thở hồng hộc đi vào, mặt đỏ bừng, trán lấm tấm mồ hôi, vai còn vác theo một cây gậy gỗ không biết đào đâu ra.
Nó nhìn mái tóc rối bù của tôi, rồi nhìn mặt mũi bầm dập của Hạ Trình.
Bộp!
Nó vỗ một cái lên trán mình:
“Dì Trịnh nhắn báo hai người đánh nhau, làm con suýt hụt hơi. Tưởng mẹ bị đánh cơ, còn định lao vào cứu viện!”