Trì Yến cúi đầu nhìn tôi, giọng hơi nghiêm:
“Em nghĩ với tính cách của Chu Nhược,cô ta sẽ thực sự dám làm hại bản thân sao?Anh sợ em gặp chuyện, nên… báo công an luôn cho chắc.”
Nói đến đây, Trì Yến trừng mắt nhìn tôi một cái:
“Lâm Kiều, em bị ngốc à? Người cô ta thầm yêu là anh chứ có phải em đâu, em đến gặp cô ta làm gì?”
Á… hung dữ quá đi!
Tôi vội ho khan hai tiếng, đánh trống lảng:
“Thế… chuyện giải quyết xong rồi à?”
Sáng nay anh có lên đội để nói chuyện xử lý vụ việc mà.
“Xong rồi. Anh ngay thẳng thì sợ gì bóng nghiêng,sợ cái gì chứ?”
Trì Yến vừa nói, vừa đưa tay lau đi vệt đen trên mặt tôi, hỏi:
“Em vừa rồi lấy cái gì dập lửa thế?”
Tôi chỉ tay vào cái chậu đựng nước cho mèo đang nằm trơ trọi dưới đất.
Phải nói là, Chu Nhược thật sự chẳng có chút ý thức PCCC nào cả,trong nhà đến cái bình chữa cháy cũng không có.
Tôi đang định than vãn thêm với Trì Yến,thì thấy anh đang nhìn tôi bằng ánh mắt… không biết nên nói gì.
“Anh nhìn gì vậy? Dùng nước dập lửa thì sao?”
Trì Yến liếc xuống cái bình chữa cháy rỗng ngay bên chân:
“Có bao giờ em nghĩ đến khả năng… ngoài hành lang có sẵn một cái không?”
Ờm…cái đó thì đúng là em không để ý thật.
Chủ yếu là… tôi cũng không ngờ Chu Nhược lại phát rồ đến mức lấy lửa đốt mình như thế.
Nhìn biểu cảm chột dạ của tôi, Trì Yến hiểu ngay mọi chuyện.
“Anh nói với em trước đó là gì?”
Tôi cúi đầu lí nhí lặp lại:
“Khi ra ngoài, phải quan sát biển chỉ dẫn lối thoát hiểm và vị trí để bình chữa cháy trước tiên…”
Trì Yến gật đầu:
“Rất tốt. Nhưng hôm nay em không làm được,vậy về nhà làm hai bộ đề kiểm tra, cũng đâu có quá đáng nhỉ?”
Không quá đáng?Anh mà cũng nói câu đó ra được sao?
Tôi là bạn gái của anh, không phải lính đội anh huấn luyện,mà ngày nào cũng lôi bài kiểm tra ra làm gì?!
Tôi vùng lên phản kháng:
“Hôm nay em đã dập được lửa kịp thời, tránh gây ra tổn thất lớn.Vậy mà anh còn phạt em là sao?”
Trì Yến đúng là có một điểm duy nhất khiến người ta muốn bóp cổ,đó là:Hễ có chuyện gì là lại bắt người ta làm đề.
Thật sự…
Chu Nhược mà si mê anh suốt bao nhiêu năm như vậy,cũng là… một kỳ tích rồi đấy.
8.
Cuối cùng thì… tôi vẫn không phản kháng thành công.
Tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, tôi thầm nghĩ:
Nếu có cơ hội, nhất định tôi cũng sẽ bắt Trì Yến làm đề!Không làm xong… không cho ngủ!
Nghĩ suốt cả đêm,cuối cùng tôi cũng nghĩ ra được một cách.
9.
Hiện tại, tôi chỉ là bạn gái của anh ấy, nên nói gì cũng chưa đủ “uy”.
Nhưng nếu tôi trở thành vợ của anh ấy thì sao?
Dám bắt tôi làm bài nữa hả?Chờ đó mà quỳ trên bàn giặt!
Thế là tôi bắt đầu lên kế hoạch cầu hôn Trì Yến.Chọn một chỗ thật trống trải, bày nến thành hình trái tim rồi gọi anh đến.
Lý do chọn nơi trống?Vì tôi sợ gặp cỏ khô bắt lửa cháy lan.
Trì Yến vừa xuất hiện đã nhíu mày:
“Mấy cây nến này dễ gây cháy đấy, không an toàn.Về sau đừng bày mấy trò thế này nữa.”
Lúc ấy anh còn chưa nhận ra là tôi đang định cầu hôn.
Tôi nhìn anh thổi tắt hết nến, cố gắng giữ bình tĩnh và điều chỉnh cảm xúc.
Không sao…Lần này do tôi chưa nghĩ chu đáo.Trì Yến bị bệnh nghề nghiệp, tôi hiểu mà.
Nhưng câu tiếp theo của anh… chọc đúng tử huyệt:
“Tự dưng chạy ra đây làm gì vậy?Mấy bộ đề anh giao cho em làm xong hết chưa?”
Game over, các bạn ơi.
Ngay tại hiện trường cầu hôn,tôi còn chưa kịp nói gì,mà anh đã bảo tôi…về nhà làm bài cho xong.