4
Căn phòng vẫn y như lúc tôi rời đi.
Không gian vốn đã nhỏ hẹp, nay có thêm một người đàn ông nên càng trở nên chật chội.
Tôi đứng đối diện anh ta, định bụng ngắm kỹ biểu cảm sụp đổ của Giang Khâm Hòa ở cự ly gần.
Thế mà lại thất vọng.
Anh ta rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.
“Bảo sao từ tối qua bắt đầu cư xử kỳ quặc... hóa ra cô không phải là cô ấy.”
Sau đó hỏi tôi:
“Nhà cô có bộ quần áo nào tôi thay được không?”
Tôi liếc nhìn đống cơ bắp đang lộ ra của Giang Khâm Hòa, vội vàng dời mắt:
“Nhà tôi sao mà có đồ nam được chứ!”
Anh ta lập tức gật đầu hiểu rõ, rồi buông một câu:
“Ồ, vậy cô có lẽ nên chuẩn bị vài bộ đấy.”
Tôi: ?
Định hỏi ý anh ta là gì, thì đã thấy Giang Khâm Hòa đi tới bên giường tôi:
“Giường đơn à?”
Câu hỏi quá đột ngột khiến tôi phản xạ trả lời:
“Không, là loại 1m5 x 1m8.”
Anh ta cau mày:
“Đủ cho hai người ngủ không?”
Khoảnh khắc đó, tôi cứ tưởng mình nghe nhầm.
“Hai người chúng ta?”
“Bây giờ tôi không có tiền, không có quần áo, cũng không có thân phận. Tối nay phải làm phiền cô rồi.”
Khoan đã, sao tôi thấy cái gì đó sai sai ở đây nhỉ?
Tên này… có phải hơi quá tự nhiên rồi không!?
“Tôi đâu có nói tối nay sẽ cho anh ở lại. Hôm qua không phải anh vừa cảnh cáo tôi tránh xa anh ra đấy à?”
“Tôi xin lỗi.”
Giang Khâm Hòa nhận lỗi rất nhanh, nhưng gương mặt lại chẳng có tí hối hận nào.
“Hôm qua tôi cũng chứa chấp cô một đêm, tôi tưởng biết ơn và báo đáp là phẩm chất tốt đẹp của con người.”
Xin hỏi đây là thái độ cầu xin người khác giúp đỡ sao?
Tôi hừ lạnh một tiếng, định bụng dạy dỗ anh ta một chút.
Nhưng Giang Khâm Hòa hình như nhìn thấu ý đồ của tôi, thản nhiên nói:
“Cho tôi nhắc nhở cô một câu, người du hành thời không không chỉ có mình tôi. Có thể chỉ một giây sau là cô lại rơi vào nhà tôi đấy. Tôi khuyên cô làm gì cũng nên để lại đường lui cho mình, cô thấy sao?”
Khoan đã, đây là đang đe dọa tôi à?
Nhưng điều khiến tôi tức nhất lại không phải thế.
Điều khiến tôi tức điên là… tôi lại thấy lời anh ta nói có lý!
Cuối cùng, tôi vẫn nhượng bộ.
Nghiến răng mở app đặt hàng ngoài siêu thị.
Tôi keo kiệt lựa một đống đồ dùng nam đang giảm giá, sau đó ánh mắt trượt đến mục... đồ lót nam.
Mặt tôi đỏ bừng, nói lí nhí:
“Cái này anh tự chọn đi!”
Giang Khâm Hòa cầm lấy điện thoại, biểu cảm dần trở nên kỳ lạ:
“Cô... muốn tôi mặc kiểu này?”
Tôi ngẩng đầu nhìn, mới phát hiện không cẩn thận bấm nhầm vào món đồ... không nên xuất hiện.
Tôi bị cái hình viên đạn to oành trên màn hình làm cho mù mắt.
“Lúc đưa điện thoại tôi lỡ chạm phải đấy! Cái... cái đó... anh tự chọn lại đi!”
“Ờ.”
Sau khi thanh toán xong, mặt tôi vẫn còn nóng bừng.
Chui ngay vào chăn, trùm kín đầu:
“Tối nay anh ngủ dưới đất!”
Giang Khâm Hòa nhướng mày, may mà không phản đối gì.
Hai người chỉ mới quen biết không bao lâu, cùng ở chung một phòng, đúng là không có gì để nói.
Tôi cứ nghĩ đêm nay chắc khó ngủ lắm, nào ngờ nghe tiếng thở đều đều của Giang Khâm Hòa, tôi lại dần buồn ngủ.
Cuối cùng ngủ thiếp đi lúc nào cũng không hay.
Lúc tỉnh dậy, trong phòng đã không còn bóng dáng Giang Khâm Hòa.
Tôi đoán anh ta đã quay về thế giới của mình.
Vừa thở phào nhẹ nhõm, Giang Khâm Hòa đã từ ngoài bước vào.
Tóc anh còn hơi ướt, tay xách theo túi đồ ăn sáng.
Anh rất cao, đứng trước cửa sổ ngược sáng, ánh nắng sớm viền theo góc cạnh gương mặt khiến anh càng thêm nổi bật.
Bộ đồ thể thao rẻ tiền tôi mua tối qua, mặc lên người anh lại trông cứ như hàng thiết kế cao cấp.
Gương mặt đẹp trai trước mắt khiến tim tôi đập chệch một nhịp:
“Anh…”
“Tôi nợ chủ quầy bánh kẹp ngoài cửa 20 tệ, lát nữa cô trả giúp nhé.”
Bộ bong bóng màu hồng trong đầu tôi lập tức bị chọc nổ.
Não tôi lập tức bật ra hàng tá dấu hỏi chấm.
Gì chứ, tôi nợ anh kiếp trước à!?
5
Kiếp trước chắc tôi thật sự nợ Giang Khâm Hòa rồi.