03
Những ngày ở Maldives đối với tôi cứ như đang sống trong mơ.
Chị Lý là người rất biết hưởng thụ. Chị kéo tôi đi thử hết mọi trải nghiệm có thể.
Chúng tôi cùng ngắm bình minh trong hồ bơi riêng của biệt thự nổi, ăn tối giữa lòng đại dương cùng những đàn cá tung tăng trong nhà hàng dưới biển, rồi ngồi thủy phi cơ ngắm nhìn chuỗi đảo nhỏ như những viên ngọc vương trên Ấn Độ Dương.
Tôi cởi bỏ những bộ đồ xám đen nhàm chán, kín đáo mà tôi vẫn hay mặc, thay vào đó là những chiếc váy dài rực rỡ sắc màu.
Chị Lý trở thành nhiếp ảnh gia riêng của tôi – chị luôn bắt được khoảnh khắc tự nhiên và rạng rỡ nhất của tôi trong từng khung hình.
“Vãn Thu, chị nhìn xem, ai mà tin chị gần sáu mươi? Thân hình thế này, thần thái thế này, nói ba mươi tuổi cũng có người tin đấy!” – chị Lý giơ máy ảnh, khen chân thành.
Tôi nhìn cô gái rạng ngời trong ảnh, nụ cười tươi tắn, trong lòng cũng thoáng chút ngỡ ngàng.
Thì ra, khi không còn phải lo nghĩ cho ai, chỉ sống cho chính mình, tôi có thể rực rỡ đến thế.
Tôi chọn ra chín tấm ảnh đẹp nhất, đăng lên dòng thời gian — lần đầu tiên trong đời, tôi đăng một bài viết dành riêng cho chính mình.
“Nửa đời trước sống vì người khác.
Nửa đời sau, sống vì bản thân.
Xin chào, Maldives.”
Ảnh đính kèm là loạt ảnh chân dung rạng rỡ, và một tấm chụp cận vé máy bay hạng nhất.
Bài đăng ấy chẳng khác nào một hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng — chỉ chưa đầy mười phút, tin nhắn WeChat của Trương Manh đã nổ tung.
Đám bạn, đồng nghiệp của nó – những người cũng kết bạn với tôi trên mạng – thi nhau gửi ảnh chụp màn hình bài đăng cho nó:
“Manh Manh ơi, mẹ cậu sành điệu ghê! Một mình đi Maldives á?”
“Trời đất, còn đi hạng nhất nữa! Cô đúng là biết tận hưởng cuộc sống!”
Trương Manh tức đến run người, ở nhà đập tan cái cốc Hermès mà nó yêu quý nhất xuống sàn.
“Bà điên rồi! Đúng là đồ điên!”
Chồng nó – Vương Bân – đi tới, cố an ủi:
“Manh Manh, đừng tức nữa. Bà ấy vất vả cả đời, giờ đi du lịch chút cũng hợp lý mà...”
“Hợp lý?” – Trương Manh quay phắt lại, mắt đỏ hoe, gào lên –
“Bà ta cầm tiền nhà của tôi đi chơi, anh bảo thế là hợp lý hả? Vương Bân, rốt cuộc anh có phải chồng tôi không vậy? Anh không thấy tin nhắn đòi nợ của ngân hàng à? Vậy tháng này trả kiểu gì? Tháng sau thì sao?”
Vương Bân bị quát đến ngẩn người, lí nhí đáp:
“Thì… hay là mình mượn tạm bạn bè?”
“Mượn? Nói nghe dễ nhỉ! Bạn bè anh có mấy người đáng tin? Tôi không quan tâm, chuyện này là do Lâm Vãn Thu gây ra, bà ta phải chịu trách nhiệm!”
Nói xong, Trương Manh nghĩ ngay đến “át chủ bài” – gọi họ hàng vào cuộc.
Và thế là điện thoại tôi bắt đầu bị nã pháo từ đủ loại số lạ — họ hàng xa gần thi nhau gọi đến.
Ông cậu sống tận quê, bao năm không liên lạc, mở miệng đã là giọng trưởng bối răn dạy:
“Vãn Thu à, nghe tôi nói nè, sao cô lại làm vậy với Manh Manh? Con bé bươn chải một mình nơi thành phố lớn đã khổ lắm rồi, làm mẹ sao lại nhẫn tâm bỏ mặc lúc nó cần nhất chứ? Quá tàn nhẫn!”
Bà dì từ nhỏ đã ham lợi, gọi đến với giọng điệu giả vờ cảm thông:
“Chị à, chị đang giận con đấy à? Tụi nhỏ không hiểu chuyện, nói linh tinh thôi, chị đừng chấp. Mau chuyển tiền cho nó đi, đừng làm lớn chuyện để thiên hạ cười vào mặt cả nhà.”
Tôi nghe đám “khuyên răn” rào rào như ong vỡ tổ ấy, chỉ thấy buồn cười và phiền phức đến khó chịu.
Ai trong số họ thật sự từng quan tâm đến tôi?
Chẳng ai cả. Họ chỉ là cái loa truyền của Trương Manh, là công cụ cô ta dùng để áp đặt đạo đức lên tôi mà thôi.
Tôi chẳng buồn đáp lại, bật chế độ “chế độ máy bay”, thế giới lập tức yên tĩnh như chưa từng ồn ào.
Tối hôm đó, tôi cùng chị Lý và vài người bạn mới thưởng thức tiệc BBQ hải sản bên bờ biển. Khi điện thoại kết nối lại Wi-Fi, tôi thấy nhóm chat “Gia đình yêu thương” trong WeChat đã nổ tung.
Trương Manh đăng một bài “tiểu luận khóc lóc” dài lê thê:
“Thưa các bác, các cô chú, cháu thật sự không hiểu mẹ cháu bị sao nữa. Tự dưng bà cắt tiền trả nợ nhà của cháu, một mình ôm tiền đi Maldives du lịch. Ngày nào ngân hàng cũng gọi cháu đòi nợ, cháu sắp sụp đổ rồi. Cháu từ nhỏ không có bố, chỉ có mẹ nuôi nấng. Cháu luôn nghĩ hai mẹ con tình cảm sâu đậm nhất. Nhưng cháu thật sự không hiểu, tại sao bà lại đối xử với cháu như vậy, tuyệt tình đến mức không màng sống ch//ết của cháu…”
Cô ta khéo léo giấu nhẹm vụ “khử trùng”, tô vẽ mình thành đứa con gái đáng thương bị mẹ ruột vứt bỏ.
Bên dưới, đám họ hàng vừa gọi điện cho tôi khi nãy lập tức vào hùa:
Cậu: “@Lâm Vãn Thu, cô mau ra nói gì đi! Con bé sắp bị cậu dồn đến đường cùng rồi đấy!”
Dì: “Đúng đó! Có chuyện gì không thể nói chuyện đàng hoàng, sao phải làm ầm lên thế? Manh Manh ngoan thế cơ mà, chị làm mẹ cũng thật là không ra sao cả!”
Anh họ:
“Dì Hai à, tháng sau Manh Manh phải trả một vạn hai tiền vay nhà đó, dì đừng chơi nữa, mau quay về đi, phải lấy đại cục làm trọng chứ!”
Tôi nhìn những lời lẽ đảo lộn trắng đen, đứng nói không đau lưng ấy mà tức đến run cả tay.
Chị Lý ghé sang nhìn lướt một cái, bật cười vì tức:
“Đúng là cái đám xem náo nhiệt không sợ chuyện to. Vãn Thu, đừng khách sáo với bọn họ!”
Tôi hít sâu một hơi, ép cơn giận xuống.
Tôi đợi đến đêm khuya yên tĩnh, khi ai nấy cũng đã diễn đủ vai người tốt rồi, mới thong thả ném vào nhóm một tấm ảnh.
Đó là hóa đơn thanh toán điện tử của công ty du lịch, con số ¥138.888 nổi bật đến chói mắt trong màn đêm.
Sau đó, tôi gửi thêm hai đoạn tin nhắn.
“Thứ nhất, đây là tiền hưu trí của tôi và di sản chồng tôi để lại. Là tiền của tôi, không phải tôi lấy tiền cứu mạng của ai cả. Tôi có toàn quyền quyết định sử dụng.”
“Thứ hai, tôi nuôi Trương Manh suốt hai mươi tám năm, cho con học xong đại học, trả trước tám trăm nghìn mua nhà, liên tục trả giúp con ba năm tiền vay. Tình nghĩa đã làm tròn. Từ nay về sau, tiền của tôi chỉ phục vụ cho tuổi già của chính tôi.”
“Nếu các bậc trưởng bối cảm thấy tôi làm không đúng, hoặc thấy con gái tôi đáng thương, hoan nghênh mọi người ra tay giúp đỡ, tích cực quyên góp. Tôi xin thay mặt nó cảm ơn trước.”
Gửi xong, tôi lập tức bật chế độ im lặng.
Nhóm chat gia đình vốn còn đang ồn ào náo nhiệt, trong nháy mắt rơi vào im lặng chết chóc.
Không còn một ai đứng ra “xét xử công bằng” nữa.
Tôi đặt điện thoại xuống, nâng ly cocktail trong tay, khẽ chạm ly về phía vầng trăng sáng trên mặt biển xa xa.
Gió đêm hơi men.
Sướng.