1
“Chị, đứa bé trong bụng chị là thai siêu nam, phải lập tức phá bỏ ngay!”
Tôi khẽ ngẩn ra, ngẩng mắt đối diện khuôn mặt lo âu của Thẩm Mộng Dao.
Vẫn khó mà tin được.
Người em gái lúc nào cũng quan tâm, lo lắng cho tôi như thế…
Thật sự lại là kẻ cầm dao giết tôi kiếp trước ư?
Chỉ trong chớp mắt, hàng chữ lạ trước mắt lại thay đổi.
[Sao nữ chính còn đứng ngây ra vậy? Mau theo tiến trình truyện đi chứ!]
[Đúng đó đúng đó, tôi còn chờ lúc cô ấy bị ngược đến chết rồi bùng nổ cơ mà!]
[Nói thật chứ, nữ chính kiếp trước ngu hết phần thiên hạ ấy, nhìn mà tức. Có ai từng nghe kiểm tra thai kỳ sắp sinh rồi mới phát hiện vấn đề gene không?]
[Haizz, cũng tại cô ấy quá tin người. Ai mà nghĩ được em gái ruột lại hại mình cơ chứ!]
[Hầy… tôi không nỡ xem tiếp nữa luôn!]
Nhìn những dòng chữ nhảy loạn trước mắt, tôi rất nhanh ghép lại được “kiếp trước bi thảm” của mình: Bởi vì quá tin người.
Toàn bộ kiểm tra thai kỳ của tôi đều do Thẩm Mộng Dao đảm nhận.
Nó vừa là bác sĩ sản khoa lại vừa là em gái ruột.
Thế nên khi nó cầm kết quả xét nghiệm nói đứa bé mang gene siêu nam…
Tôi hoàn toàn không nghi ngờ.
Dù không nỡ đến mấy thì tôi vẫn vừa khóc vừa ký giấy đình chỉ thai kỳ.
Mọi thủ tục cũng giao hết cho Thẩm Mộng Dao, để nó tự tay thực hiện.
Nào ngờ trong lúc phẫu thuật tôi bị băng huyết, buộc phải cắt tử cung, từ đó không thể sinh con nữa.
Tỉnh lại, tôi đau đớn đến muốn chết, ngày nào cũng khóc đến mờ mắt.
Nhưng tôi vẫn cho rằng đó là tai nạn, không trách ai được.
Không bao giờ ngờ rằng tai nạn khiến tôi đau đến xé ruột xé gan ấy, thực chất chỉ là một “trò đùa” được Thẩm Mộng Dao tính toán kỹ lưỡng!
Khi vô tình tìm thấy bản báo cáo thật, tôi hoàn toàn sụp đổ: “Rõ ràng con tôi hoàn toàn khỏe mạnh, vì sao lại lừa tôi là thai siêu nam!!!”
Tôi như phát điên chất vấn Thẩm Mộng Dao.
Nó lại làm bộ vô tội, nhào vào lòng chồng tôi: “Chị ơi em xin lỗi, em chỉ muốn đùa vui một chút thôi mà…”
“Không ngờ chị ngu đến mức tin thật!”
Chồng tôi cũng đứng về phía nó: “Mộng Dao chỉ đùa thôi, em làm gì phải làm lớn chuyện như vậy?”
“Muốn trách thì trách em đi, là mẹ mà không bảo vệ nổi con mình, vậy là đáng đời!”
Tôi tức đến run rẩy, kéo Mộng Dao lại muốn báo cảnh sát.
Nhưng ba tôi vừa đến đã đá tôi ngã xuống đất: “Đủ rồi! Em gái mày chỉ đùa chút thôi, có cố ý đâu!”
Mẹ thì che chắn cho nó như ô che mưa: “Tao thấy mày là ganh tị với em gái, cố ép nó gánh tội, muốn hủy tiền đồ của nó!”
“Trời ơi tao sinh ra đứa con gái tàn nhẫn máu lạnh thế này sao!”
Để cứu em gái, chồng tôi - Lâm Hướng Phong cố ý quay lại cảnh tôi phát điên, đăng lên mạng dẫn hướng dư luận, khiến tôi bị chửi là đồ ngu thánh mẫu, không xứng làm người.
Ba mẹ vì bảo vệ danh tiếng cho em gái, thậm chí còn liên thủ đẩy tôi vào làn xe khiến tôi chết oan uổng.
Mà tất cả… chỉ vì Thẩm Mộng Dao cũng thích Lâm Hướng Phong!
Vì ghen tị, nó mới dựng chuyện thai siêu nam, bắt tôi phá bỏ đứa bé… chỉ để tự mình leo lên vị trí chính thất!
Nó hại chết con tôi, cũng hủy luôn đời tôi!
Sự thật tàn nhẫn ấy đâm vào tim khiến tôi nghẹn lại.
Tôi vô thức ôm lấy bụng bầu căng tròn.
Cảm nhận đứa bé đang đạp nhẹ, tôi cắn chặt môi, cố kìm nén thù hận.
“Kiếp trọng sinh” của tôi đúng là oanh liệt thật.
Nhẹ nhàng đưa tất cả kẻ hại tôi vào tù.
Một mình nuôi con, sống cuộc đời rực rỡ mà người người ngưỡng mộ.