Tóm lại là thiếu người hầu không công thì nói toạc ra đi.
Thật đúng là mấy tên tư bản keo kiệt bủn xỉn.
Cha mẹ nuôi tất nhiên chẳng thể dùng “tiền tiêu vặt” để khống chế tôi, sau vụ tôi phát điên hôm trước thì họ cũng không dám ra mặt mạnh tay nữa.
Bị cảnh sát giáo huấn, họ có lẽ cũng hơi hối hận vì dám trắng trợn ngược đãi tôi như thế.
Nhưng hối lỗi ư? Không có đâu.
Họ chỉ chọn cách khác âm thầm hơn.
Nửa đêm, hai người lén lút vào căn phòng chứa đồ kiêm phòng ngủ của tôi, lén tháo SIM trong điện thoại.
Còn tự đắc với nhau rằng:
“Nếu lấy điện thoại luôn thì nó sẽ phát hiện, nhưng mất SIM thì nó sẽ không thể liên lạc với thế giới bên ngoài.”
Tôi giả vờ ngủ, mắt hơi hé nhìn cảnh này mà chỉ thấy số phận mình thật éo le.
Tại sao tôi lại phải đấu trí với một đám NPC không có não cơ chứ?
Thông tin bổ ích: điện thoại dù không có SIM, thậm chí không có sóng, vẫn có thể gọi được các số khẩn cấp như 110, 120, 119.
Đây là kiến thức sống còn mà cả độc giả lẫn tác giả đều nên nhớ kỹ.
11
Hôm sau, “cục đánh giày” diễn ra đúng hẹn.
“Lâm Uyển, qua đây đánh giày cho anh, lát nữa thưởng mười đồng.”
Tôi lặng lẽ bật chế độ ghi âm trên chiếc điện thoại cục gạch, rồi tỏ vẻ khó tin, mở miệng hỏi:
“Dựa vào đâu mà tôi phải đánh giày cho anh?”
“Loại nhà quê như cô, tôi cho cô cơ hội đánh giày kiếm tiền thì nên biết ơn mới phải chứ?” — hắn nói.
Trong nguyên tác, hắn từng mỉa mai nữ chính không biết dùng dụng cụ chuyên chăm sóc giày da cao cấp.
“Tôi là người hầu nhà anh à?”
Tần Hạo Nam cười đầy tự tin: “Nhiều người muốn giành cơ hội làm giúp việc cho nhà họ Tần mà còn không có đấy.”
“Tôi nói thật nhé, bệnh viện số 1 ở thành phố có khoa tâm thần khá nổi tiếng, anh có muốn đi khám thử không?
“Chứ tôi thực sự không hiểu nổi sao lại có người tranh nhau làm công việc không lương, không hợp đồng, có thể gãy tay gãy chân, móc mất lá gan quả thận lúc nào không hay, còn phải trả tiền ngược nữa?”
Lúc này Tần Vãn xen vào:
“Em gái à, anh trai cũng chỉ có lòng tốt thôi. Em nghèo như vậy, anh ấy chỉ muốn cho em cơ hội kiếm tiền.
“Là chúng mình sai rồi. Lẽ ra nên đưa tiền thẳng cho em mới phải.”
“Còn nữa, chính chị là người đã cướp lấy cuộc sống của em. Anh ơi, để em thay em gái lau giày cho anh đi.”