Tôi xin lỗi nhé, mấy người có thể đi mà nhai vỏ dưa hộ tôi không?
Nên khi “nam chính” cùng “anh trai” mặt dày đến mức yêu cầu tôi tha cho Tần Vãn, thậm chí chấp nhận bị mang tiếng là kẻ đạo nhái để giao suất tuyển thẳng lại cho cô ta…
Tôi cảm thấy danh dự của mình bị chà đạp, trí tuệ của mình bị xúc phạm.
Tôi thật sự phải chịu nhục để hoàn thành nhiệm vụ sống lại sao?
Không đời nào.
“Tại sao tôi phải đưa vinh quang thuộc về mình cho Tần Vãn? Chúng ta thân thiết lắm à?”
Tôi nhổ thẳng một bãi nước bọt về phía Thẩm Thâm, ánh mắt tràn đầy khinh bỉ.
“Cô là vị hôn thê của tôi, chúng ta là một thể, của cô cũng là của tôi. Tôi có quyền quyết định với tài sản chung của chúng ta.”
“Anh trai à, tôi đã nể mặt anh lắm rồi đấy. Trong nhà không có gương à? Không thì tè ra mà soi cái mặt chó của anh đi, OK?”
Lời chửi thô thiển mang đậm tinh thần dân tộc khiến vẻ mặt của Thẩm Thâm lập tức cứng đờ như thể không thể tin vào tai mình.
“Bảo sao tôi vừa về đã gật đầu đổi vị hôn thê, thì ra anh định chơi cái bài ‘của tôi là của anh’?
Cướp quyền thừa kế mà còn làm ra vẻ đạo mạo, nhà họ Thẩm cũng không biết xấu hổ là gì à?”
Lúc này, tôi mới nhớ ra cạnh Thẩm Thâm còn có “anh trai ruột” của nữ chính – Tần Hạo Nam.
Ồ, suýt nữa thì quên, nữ chính vẫn còn người nhà.
“Tôi thật sự rất sốc khi nghe anh Thẩm hùng hồn tuyên bố ‘cướp hết của người ta’ mà anh vẫn dửng dưng đứng đó như không liên quan.
Hay là… anh không phải người nhà họ Tần? Mấy chục tỷ tài sản mà cũng dễ dàng nhường cho người ngoài vậy sao?”
Tần Hạo Nam ngập ngừng mất hai giây, sau đó lại đổi gương mặt thành biểu cảm “ghét cay ghét đắng đặc trưng của NPC”:
“Cô đừng có ly gián nữa. Suất tuyển thẳng này giao cho Vãn Vãn là quyết định rồi!”
Được rồi, thằng này đúng là vô phương cứu chữa.
13
Vụ bê bối đạo nhái khiến cả trường bàn tán xôn xao, mà đỉnh điểm là sau khi tôi công khai chửi thẳng Thẩm Thâm và Tần Hạo Nam không kiêng nể gì cả.
Hai người đó lại đi sai đàn em, thêm nhóm bạn thân của Tần Vãn cùng nhau châm dầu vào lửa.
Giờ tôi đi đến đâu cũng nghe được những lời đàm tiếu sau lưng.
Còn việc Tần Hạo Nam hăm dọa sẽ để trường đuổi học tôi — tôi chỉ thấy buồn cười.
Làm ơn đi, người đã từng chết còn chẳng sợ, sợ gì cái chuyện bị đuổi học?
Nhưng cái danh đạo nhái này thì tôi nhất định không chấp nhận.
Vì ở thế giới này, người đáng chết tuyệt đối không phải là tôi.
Chiều hôm đó tan học, khi tôi đang suy nghĩ cách vạch mặt Tần Vãn thì bất ngờ bị một nhóm học sinh đầu nhuộm vàng, đỏ, cầu vồng chặn lại.
Nhà họ Thẩm ở thủ đô cũng có máu mặt, đám đàn em nịnh bợ bên cạnh cũng không thiếu.
“Nhóc con, nghe nói mày dám chọc giận thiếu gia Thẩm?”