1
Chỉ nhìn bề ngoài, cô nàng có dáng vóc nhỏ nhắn, dễ thương.
Nhưng lời nói lại chua ngoa, khó nghe.
Cô hếch cằm lên, trong đôi mắt tròn xoe ánh lên vẻ tinh ranh.
Tôi im lặng rửa tay xong, bước ra khỏi nhà vệ sinh thì nói một câu: “Anh ấy không thích cô đâu.”
Ra đến hành lang, tôi còn nghe cô ta hưng phấn tuyên bố phía sau.
“Bây giờ không thích, không có nghĩa là sau này mãi mãi không thích. Chị cứ chờ xem!”
Quay lại bàn ăn, tôi ngẩng lên nhìn Đàm Tư Vực ngồi đối diện.
Anh mặc bộ vest chỉnh tề, đeo kính không viền, trông nho nhã, lịch thiệp.
Không hổ là giảng viên đại học, từ cử chỉ đến khí chất đều toát lên vẻ ôn hòa, điềm đạm.
Thấy tôi trở lại, anh mỉm cười dịu dàng, đẩy đĩa thức ăn đến trước mặt tôi.
“Anh cắt bít tết cho em rồi.”
Tôi do dự một lúc, vẫn không nhịn được hỏi:
“Tư Vực, khi nãy cô gái đó…”
“Chỉ là con bé thần kinh, đừng bận tâm.”
Anh cắt ngang lời tôi.
“Cô ấy… là đồng nghiệp của anh à?”
“Sao có thể. Nó tốt nghiệp cao đẳng thôi.”
“Vậy hai người quen nhau thế nào?”
“Thì… nó bỗng chạy đến trường anh, cố ý vào ngồi ké lớp, nói muốn nâng cao kĩ năng của bản thân…”
Nói đến đây, Đàm Tư Vực nhìn tôi một cái, giọng trêu chọc: “Sao thế, ghen à?”
“Cô ấy thích anh.” Tôi chắc chắn.
Đàm Tư Vực vòng qua ngồi cạnh tôi. Anh ôm vai tôi, dịu dàng an ủi: “Đừng để bụng, anh không có chút hứng thú nào với con bé ấy.”
Tôi nhẹ nhàng gật đầu.
2
Một tuần sau.
Tan làm về, ngay cổng khu chung cư, tôi lại gặp cô gái đó.
Cô ta mặc váy vàng nhạt, buộc tóc hai bên, đôi mắt long lanh chớp chớp.
“Em tự giới thiệu nhé, em tên là Vu Đoá Đoá, sẽ là bạn gái tiếp theo của anh Đàm Tư Vực.”
Tôi chưa từng thấy ai gan dạ như vậy.
À không, phải nói là… không biết xấu hổ.
Một cô gái sao có thể mặt dày nói muốn giật bạn trai người khác như thế?
“Anh ấy không thích cô.” Tôi lặp lại quan điểm.
“Nói thế này nhé, chưa từng có người đàn ông nào mà Vu Đoá Đoá tôi không chinh phục được trong ba tháng.”
Cô ta tự tin ngút trời.
“Tôi để mắt đến Đàm Tư Vực rồi. Đóa hoa cao sơn nào, tôi cũng hái được.”
“Giật bạn trai của người ta, cô còn biết ngượng không!” Tôi hiền bao nhiêu năm, lần đầu tiên bật ra lời khó nghe như thế.
“Ôi, chị tức rồi à?” Vu Đoá Đoá chớp mắt, giọng đầy thách thức.
“Không phải chị bảo anh ấy chẳng thích em sao? Vậy sao chị lại căng thẳng?”
“Tôi chỉ không thích cách hành xử của cô.” Tôi nghiêm túc.
“Đàm Tư Vực không thích kiểu người như cô, cô không cướp được anh ấy đâu.”
“Tôi biết, anh ấy thích kiểu con gái dịu dàng, hiểu chuyện như chị. Còn tôi thì trẻ con, nổi loạn, không phải gu của anh ấy.”
Cô ta nhún vai. “Chị yên tâm, nhanh thôi, tôi sẽ biến thành mẫu người anh ấy thích.”
“Đàm Tư Vực không phải cô. Anh ấy có đạo đức và tự chủ, sẽ không động lòng với cô.” Tôi nói từng chữ một.
“Thế này đi, tôi với chị cá cược nhé?”
Cô ta cười tủm tỉm.
“Nghe nói hai người yêu nhau rất tốt, anh ấy cưng chị lắm, còn đang tính chuyện kết hôn. Và… theo tôi biết, hai người chưa sống chung. Chị là mẫu con gái truyền thống, chưa vượt qua ranh giới cuối cùng đúng không? Tôi cá, trong vòng ba tháng, tôi nhất định sẽ lên giường với anh ấy. Chị dám cá không?”
“Đồ điên.” Tôi vượt qua cô ta, đi thẳng vào khu chung cư.
“Sao hai người đều thích nói câu đó vậy? Người nho nhã mắng người cũng uyển chuyển ghê.”
Cô ta cười nhẹ sau lưng tôi.
“Em gửi kết bạn WeChat rồi, chị đồng ý nhé. Em sẽ báo cáo tiến độ cho chị theo dõi.”
3
Về nhà chưa bao lâu, chuông cửa vang lên.
Tôi mở cửa, thấy Đàm Tư Vực đứng đó, tay xách túi đồ ăn.
Anh như mọi khi, vào thẳng bếp.
“Em xem tivi đi, anh nấu cơm.”
Tư Vực nấu ăn rất ngon.
Chỉ cần buổi tối anh không có tiết là sau giờ làm anh sẽ đến đây, nấu cơm cho tôi.
Ăn xong, chúng tôi cùng tựa vào sofa xem tivi, trò chuyện.
Đôi khi tôi vào phòng làm việc xử lý công việc, anh cũng ngồi cạnh, ôm sách đọc.
Thi thoảng rảnh rỗi, chúng tôi nắm tay đi dạo bên bờ sông hoặc xem phim.
Cả hai đều là người trầm tính, không thích ồn ào phô trương.
Những ngày bên nhau luôn rất bình yên và ấm áp.
Chúng tôi yêu nhau hơn nửa năm.
Đàm Tư Vực hoàn hảo ở mọi phương diện.
Tính tình anh ôn hòa, chưa từng nổi giận với tôi.
Anh tinh tế, biết chăm sóc.
Đến kỳ của tôi, anh lại nấu trà gừng đường đỏ.
Anh không cho tôi đặt báo thức, sáng nào cũng gọi tôi dậy đúng giờ.
Anh biết nấu ăn, biết dọn nhà, làm mọi việc.
Học thức cao, tài năng, đang là giảng viên đại học.
Kiến thức của anh phong phú đến mức tôi hỏi gì anh cũng biết.