6
Sáng hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi đánh thức đúng giờ của Đàm Tư Vực.
“Nhóc lười, đừng ngủ nữa, dậy đi nào.”
Giọng anh vẫn dịu dàng như mọi ngày.
Tôi hít mũi: “Tư Vực… tối qua anh vội về là vì công việc à?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Thanh Khê, anh không thể giấu em. Xin lỗi, tối qua là vì Vu Đoá Đoá trật chân. Nó gọi cầu cứu anh, nên anh đưa nó đi bệnh viện.”
Anh tiếp tục giải thích: “Nó khóc nức nở trên điện thoại. Anh nghĩ, một cô gái xa quê, không người thân, không bạn bè… nên anh…”
“Tư Vực, em tin anh.” Tôi cắt ngang,
“Anh luôn là người lịch sự, bề ngoài lạnh lùng nhưng bản chất lương thiện. Ai nhờ anh giúp, sao anh nỡ không giúp chứ?”
Buổi sáng đi làm, tôi phải họp hơn hai tiếng.
Ra khỏi phòng họp, tôi đói đến mức bụng lép kẹp.
Lấy điện thoại trong phòng làm việc xong, tôi vội chạy ra căn-tin.
Vừa ngồi xuống ăn, tôi bấm sáng điện thoại.
Nhìn hơn ba chục cuộc gọi nhỡ, tôi giật mình.
Đang sững người, điện thoại lại rung, tôi vội bắt máy.
“Tư Vực, sao anh gọi nhiều thế?”
Giọng anh đầy cuống quýt: “Thanh Khê, em đi đâu vậy? Sao không nghe máy?”
“Em có đi đâu đâu, em đang ở công ty.”
“Thế sao không nghe điện thoại?”
“Sáng nay em phải họp mà, anh biết rồi còn gì.”
“Nhưng mỗi lần họp đâu phải kéo dài thế này?”
“Tuần sau có lãnh đạo đến kiểm tra, nhiều thứ phải chuẩn bị trước, nên họp lâu hơn.”
“Vậy à… làm anh giật mình. Anh còn định chạy đến đơn vị em cơ.”
“Tư Vực, anh không cần lo như vậy đâu. Họp thì không được mang điện thoại. Em ở công ty thì có thể xảy ra chuyện gì chứ?”
“Không được, anh sợ lắm. Chỉ cần liên lạc không được, anh liền nghĩ linh tinh… Sợ em gặp chuyện gì.”
Tôi thở dài, dỗ dành anh một lúc mới cúp máy.
Đàm Tư Vực tốt về mọi thứ, là một người bạn trai hoàn hảo.
Nhưng có một điểm - anh quá lo lắng về tôi.
Ngày nào anh cũng gọi rất nhiều cuộc.
Chỉ cần tôi không bắt máy, anh sẽ gọi liên tục.
Phần lớn thời gian, tôi cầm điện thoại suốt nên luôn nghe máy ngay.
Nhưng hôm nay cũng có lúc bất tiện thế này.
Tôi từng nói với anh không cần gọi liên tục như vậy.
Nếu tôi thấy cuộc gọi nhỡ sẽ tự gọi lại, không cần quá căng thẳng.
Tôi từng nói: “Nếu anh gọi mà nửa ngày em không gọi lại, lúc đó mới là có chuyện. Chứ một hai tiếng thì có gì đâu.”
Tôi còn nói đùa: “Em với ba mẹ còn chỉ liên lạc hai ba ngày mới nói chuyện một lần ấy.”
“Không được. Anh phải liên lạc với em mọi lúc mọi nơi. Anh phải biết em đang ở đâu.” Anh kiên quyết nói vậy.
7
Ngoài chuyện gọi quá nhiều, Đàm Tư Vực còn rất để ý việc tôi tiếp xúc với người đàn ông khác.
Nhớ lần đó, tôi đi dạo với anh.
Đang đi, có ai đó vỗ nhẹ vai tôi.
Quay lại, là một anh chàng cao ráo đẹp trai. “Xin chào, cái này của cô đúng không?”
Anh ấy đưa cho tôi một thỏi son.
Tôi nhìn, đúng là của tôi.
Chắc lúc nãy lấy khăn giấy đã kéo son rơi ra.
“Cảm ơn anh.” Tôi mỉm cười.
“Không có gì.” Anh ấy cười lại rồi đi.
Đến khi tôi cất son vào túi, quay sang thì thấy Đàm Tư Vực mặt mày u ám.
“Sao vậy?” Tôi hỏi.
“Em cười với anh ta.” Anh thấp giọng, khó chịu.
Tôi bất lực: “Anh ghen kiểu gì vậy?”
“Thấy em cười với đàn ông khác, anh không vui.”
Lần đầu tiên anh dùng giọng hơi nũng nịu.
“Không được, sau này không được cười với ai khác.”
“Người ta nhặt đồ giúp em. Em mỉm cười cảm ơn là phép lịch sự. Anh có phải đang vô lý quá không?” Tôi trừng mắt.
Thấy tôi hơi giận thật, anh vội xin lỗi rồi mua quà dỗ dành.
Có lần khác, tôi đang nghe điện thoại của anh thì shipper giao đồ ăn đến.
Anh bỗng đổi giọng: “Anh nghe thấy giọng đàn ông đấy.”
“Shipper mà.” Tôi nói.
“Em đặt món cay.”
“Thật không?” Giọng anh vẫn nghi ngờ.
“Tư Vực, sao anh nói chuyện kiểu đó?” Tôi bực.
Anh lại xin lỗi, bảo mình không nên đa nghi.
Nhưng nửa tiếng sau, anh chạy thẳng đến nhà tôi.
Thấy hộp đồ ăn cay còn trên bàn, anh mới như thở phào.
“Tư Vực, ý anh là gì? Anh không tin em? Chạy qua đây để xem em có nói dối không?” Tôi tủi thân.
Anh ôm tôi thật chặt: “Xin lỗi, Thanh Khê, là anh quá nhạy cảm. Em biết rồi đó, vì chuyện người yêu cũ… Anh luôn có thói quen nghi ngờ. Em không giống cô ta. Em trong sáng như vậy, anh không nên đối xử với em thế này. Cho anh thời gian, anh sẽ sửa.”
Tôi gật đầu.
Chuyện cũ của anh, anh từng kể với tôi.
Người yêu cũ phản bội, còn dẫn đàn ông khác về nhà.
Vết thương đó rất sâu.
“Tư Vực, em không bao giờ làm chuyện đó.” Tôi an ủi.
“Ừ, em là cô gái tốt nhất anh từng gặp.” Anh ôm tôi.
Từ đó, anh càng đến nấu ăn cho tôi nhiều hơn.