“Lần đầu chắc là cấp hai. Trong lớp có một đôi học giỏi yêu nhau, cả lớp đều khen đẹp đôi. Em không phục, nên nhất định phải phá.”
“Em tiếp cận cậu con trai, tỏ tình với cậu ta. Ban đầu cậu ấy từ chối kịch liệt, nhưng sau đó… vẫn bị em cưa đổ. Thấy em học kém, cậu ta còn đòi kèm học, muốn thi chung trường cấp ba. Em thấy phiền, nên đá luôn.”
“Lên cấp ba rồi, em lại phá thêm mấy đôi nữa. Những thằng con trai đó đúng là dễ dụ, em chưa làm gì mấy đã ngoan ngoãn theo em rồi. Nhìn mấy cô kia đau lòng, em lại thấy rất vui.”
“Có một đứa thất tình rồi nhảy lầu, chết luôn ấy… tặc tặc, tâm lý yếu quá trời.”
“Sau đó em học cao đẳng, rồi đi làm. Bao nhiêu cặp em phá rồi, em cũng không nhớ nổi. Không phải khoe chứ, em phát hiện mình rất có thiên phú trong khoản đàn ông. Em luôn nắm chính xác gu của họ, rồi biến thành kiểu phụ nữ họ thích. Không ai chống lại được em cả.”
“Thời gian đàn ông mắc câu ngày càng ngắn, em thấy chẳng có thử thách. Cho đến khi gặp thầy Đàm. Anh ấy là người đàn ông ưu tú nhất mà em gặp mấy năm nay.”
“Cũng phải cảm ơn chị. Chị nói anh ấy không thích kiểu của em, nên em bắt đầu quan sát chị, phân tích anh ấy. Cuối cùng em phát hiện, anh thích con gái dịu dàng, ngoan ngoãn, hơi tội nghiệp một chút thì càng tốt.”
“Thế là em biến mình thành đúng mẫu đó.”
“Chị biết không? Thầy rất thích sự yếu đuối của con gái. Chỉ cần em khóc lóc cầu cứu, thầy lập tức xuất hiện. Chị thì dịu dàng, nhưng ngoài dịu dàng, em còn biết tỏ vẻ ngoan ngoãn, đáng thương, ngây thơ, sùng bái thầy… Em hợp gu của thầy hơn chị nhiều. Em trở thành hình mẫu hoàn hảo trong mắt thầy, dĩ nhiên thầy chọn em.”
Trong lúc cô ta còn đang khoe chiến tích, điện thoại lại reo.
Vẫn là Đàm Tư Vực.
Trước đây, anh cũng gọi cho tôi như vậy.
Một ngày mấy chục cuộc.
Bề ngoài lạnh nhạt, nhưng thực chất bám người vô cùng.
Vu Đoá Đoá nũng nịu trong điện thoại một hồi.
Cúp máy, cô ta nói: “Thầy từ thành phố bên công tác về rồi. Nói về đến nhà phải nhìn thấy em đầu tiên. Anh ấy dính em quá trời, em phải về đây.”
15
“Khoan đã!” Tôi gọi cô ta lại.
“Dựa vào hiểu biết của tôi về Tư Vực, anh ta bề ngoài dịu dàng nhưng trong xương vẫn rất gia trưởng, rất truyền thống. Anh ta cực kỳ coi trọng sự trong sạch của phụ nữ. Mà chuyện yêu đương của cô phong phú như vậy, làm gì còn…”
“Chuyện đó dễ mà.”
Vu Đoá Đoá cắt ngang, vẻ mặt đắc ý: “Làm một tiểu phẫu là xong.”
Tôi hiểu ngay.
Cô ta dùng phẫu thuật để biến mình thành một cô gái “trong trắng”.
Đàm Tư Vực không hề thay đổi nguyên tắc.
Chỉ là… anh ta nghĩ mình là người đàn ông đầu tiên của cô ta.
“Vu Đoá Đoá, tôi sẽ không bỏ cuộc.”
Tôi chạy lên chắn trước mặt cô ta.
“Chỉ cần hai người chưa cưới, Đàm Tư Vực vẫn tự do. Cô giật được từ tôi thì tôi cũng có thể giật lại từ cô!”
“Không phải lần đầu có cô gái nói câu này với em.”
Vu Đoá Đoá nhún vai cười.
“Nhưng cuối cùng ai cũng thua cả.”
“Mất Đàm Tư Vực rồi, tôi khó mà tìm người tốt hơn. Tôi không ngốc vậy.”
Tôi kiên quyết.
“Quá trình không quan trọng, kết quả mới quan trọng. Cứ xem cuối cùng ai cưới Tư Vực.”
“Ý chị là? Chị chưa chịu thua? Trừ khi thầy cưới em, chị mới bỏ cuộc?”
“Đúng. Tôi không có đạo đức thấp như cô. Nếu anh ấy kết hôn rồi… Tôi sẽ không bám theo đàn ông đã có vợ.”
“Tốt!”
Vu Đoá Đoá ngẩng cao cằm.
“Chị không chịu thua đúng không? Được. Vậy em sẽ để chị tận mắt nhìn thấy đám cưới của chúng em. Đến lúc đó chị sẽ tâm phục khẩu phục.”
Tôi cố gắng tìm mọi cách gặp Tư Vực, nhưng đều bị anh né.
Tôi không tiến được bước nào, còn Vu Đoá Đoá thì thắng liên tiếp.
Chỉ một tháng sau, cô ta gửi cho tôi thiệp cưới điện tử.
16
Thiệp được thiết kế rất đẹp.
Trên đó là ảnh cưới của hai người.
Đẹp trai xinh gái, quả thật đẹp đôi.
Tôi nhìn tấm ảnh đó rất lâu.
Ngày cưới, tôi đến dự.
Đứng dưới sân khấu, nhìn họ làm xong toàn bộ nghi thức.
Cả hai cười rạng rỡ, tràn ngập hạnh phúc.
Tôi ngồi một góc, lặng lẽ ăn cơm.
Đột nhiên, trước mặt tôi xuất hiện một bóng người.
Ngẩng đầu lên, là Vu Đoá Đoá trong bộ lễ phục đỏ, trang điểm tinh xảo.
“Bốp!” Cô ta ném một cuốn sổ đỏ đỏ lên bàn trước mặt tôi.
Tôi nhìn.
Ba chữ “Giấy kết hôn”
Vu Đoá Đoá đắc ý: “Sao? Nhận thua chưa? Em với thầy Đàm đã là vợ chồng hợp pháp rồi.”
Tôi hít sâu, đứng dậy.
“Tôi nhận thua. Chúc mừng hai người.”
Tôi mỉm cười.
“Chúc hai người trăm năm hạnh phúc, suốt đời không chia lìa.”