18
Thời gian đó, tôi luôn phiền não vì chuyện của Vu Đoá Đoá.
Tôi đã tìm được cô ta, biết nơi cô ta làm việc, nhưng rồi sao nữa?
Cô ta chưa trực tiếp phạm pháp, tôi chẳng có chứng cứ gì trong tay, thì có thể làm gì cô ta?
Nhìn cô ta mỗi ngày sống vui vẻ, nhởn nhơ, hoàn toàn quên mình từng làm những chuyện tàn nhẫn gì, càng đừng nói đến áy náy.
Tôi không biết mình phải dùng bao nhiêu sức kiềm chế mới không lao tới xé cô ta ra.
Một đêm nọ, tôi bỗng lóe lên một ý nghĩ.
Kẻ ác thì cần kẻ ác trị.
Nếu Vu Đoá Đoá và tên đàn ông ngược đãi mèo kia ở bên nhau, chẳng phải là một cặp trời sinh sao?
Cả hai đều là kẻ biến thái, tự hành hạ lẫn nhau chắc chắn sẽ rất “đặc sắc”.
Tôi bắt đầu đi điều tra tung tích của gã đàn ông ngược đãi mèo đó.
Tìm rất lâu, đến lúc tôi gần như muốn bỏ cuộc, lại vô tình nhìn thấy ảnh anh ta trong mục giới thiệu giảng viên trên trang web chính thức của Đại học A.
Thì ra anh ta tên là Đàm Tư Vực, là giảng viên đại học.
Đeo kính, mặc vest chỉnh tề, bề ngoài nho nhã, đi ngoài đường sẽ thu hút ánh nhìn của các cô gái.
Không ngờ lại là một kẻ cầm thú đội lốt người.
Tôi bắt đầu âm thầm điều tra lý lịch của Đàm Tư Vực.
Anh ta rõ ràng là kiểu người tâm tư kín đáo, làm việc cẩn trọng.
Để không bị lộ, tôi nghiến răng bỏ tiền thuê thám tử tư điều tra anh ta.
Hiệu suất của thám tử khá tốt, gửi cho tôi một xấp tài liệu dày, nội dung chi tiết đến mức bắt đầu từ lúc anh ta chào đời.
Thì ra hồi nhỏ Đàm Tư Vực có một người cha bạo lực, tạo thành bóng ma tuổi thơ, từ đó ảnh hưởng đến tâm lý.
Từ tiểu học, anh ta đã có dấu hiệu hành hạ động vật nhỏ.
Lúc đầu còn không biết che giấu, từng bị hàng xóm bắt gặp.
Sau này, anh ta học được cách ẩn mình.
Anh ta từng có ba người bạn gái, cả ba đều có đặc điểm giống nhau, đó là tính cách dịu dàng, ngoan ngoãn, hiểu chuyện.
Hai người đầu chia tay vì không chịu nổi ham muốn kiểm soát biến thái của anh ta.
Rút kinh nghiệm, anh ta bắt đầu biết ngụy trang.
Ngoại hình ưu tú, cộng thêm học thức uyên bác, anh ta khoác lên mình lớp vỏ quân tử nho nhã, cố hết sức không để lộ bộ mặt thật.
Thế nên người bạn gái thứ ba, quen anh ta hơn một năm mà vẫn chưa nhìn thấu con người thật của anh ta.
Cho đến khi hai người sắp cưới, đã bắt đầu chuẩn bị hôn lễ, Đàm Tư Vực phát hiện bạn gái đưa một người đàn ông về nhà.
Anh ta lần đầu mất kiểm soát, xông vào nhà đấm luôn người đàn ông ngồi trên sofa.
Bạn gái chạy ra can thì bị anh ta đánh luôn.
Sau đó mới phát hiện, tất cả là hiểu lầm.
Người đàn ông mà bạn gái đưa về là anh họ cô ấy, cố tình về tham dự đám cưới của cô.
Dù Đàm Tư Vực xin lỗi thế nào, bạn gái cũng không chịu quay lại, sợ anh ta tiếp tục quấy rầy, nên dứt khoát ra nước ngoài.
Nhìn bộ dạng anh ta lúc đánh người hung hãn như thế, cô ấy bị dọa sợ.
Cô nói: “Tôi sợ sau khi cưới sẽ bị bạo hành.”
19
Nghiên cứu tài liệu về Đàm Tư Vực, tôi phát hiện anh ta là người có ham muốn kiểm soát cực kỳ mạnh.
Ba người bạn gái của anh, đều có một đặc điểm chung, đó là tính cách dịu dàng, ngoan ngoãn, hiểu chuyện.
Anh ta muốn bạn gái giống như thú cưng, phải bị mình nắm trọn trong tay.
Để thực hiện kế hoạch tốt hơn, tôi đi học các khóa tâm lý học, còn mua rất nhiều sách về tâm lý để nghiền ngẫm.
Tôi biến mình thành hình mẫu mà Đàm Tư Vực thích, rồi xuất hiện trước mặt anh ta.
Lần đầu gặp, tôi mặc chiếc váy hoa màu vàng nhạt, khoác thêm áo len mỏng màu tím nhạt, tóc xõa trên vai, hình tượng tiểu thư dịu dàng chuẩn bài.
Hôm đó trời lất phất mưa, tôi cầm ô đi ngang qua trước mặt anh.
Một cơn gió thổi tới, tôi không giữ chặt, chiếc ô bay khỏi tay, đúng lúc đập vào người anh.
Tôi vội vã chạy qua, luống cuống xin lỗi.
Vì ngại, cộng thêm không giỏi giao tiếp, tôi căng thẳng đến mức cứ bóp chặt vạt áo.
“Xin lỗi, xin lỗi.”
Giọng nói của tôi cũng là đã luyện qua, mềm mại, dịu dàng.
“Không sao.” Đàm Tư Vực nhặt ô lên, đưa lại cho tôi.
Thấy khóe môi anh hơi cong lên, tôi biết mình đã thành công.
Bề ngoài, hình tượng của Đàm Tư Vực luôn rất lịch sự, nhưng anh rất ít khi cười.
Trừ khi đứng trước người hoặc chuyện anh có hứng thú.
Đã thu hút được sự chú ý của anh, những bước sau tôi không cần làm quá nhiều, chỉ cần bình tĩnh chờ anh chủ động.
Quả nhiên, hai ngày sau, tôi gặp lại Đàm Tư Vực ở hiệu sách bên ngoài Đại học A.
Anh chủ động chào tôi, chúng tôi nói chuyện vài câu, bầu không khí nhẹ nhàng.
Lúc chia tay, chúng tôi trao đổi cách liên lạc.
Sau đó, Đàm Tư Vực bắt đầu theo đuổi tôi.
Đối mặt với một người đàn ông ưu tú như vậy, tôi rất khó từ chối, nên thuận theo mà ở bên anh.
Vài tháng sau, đến sinh nhật tôi.
Đàm Tư Vực hỏi tôi muốn quà gì, tôi nói không cần, chẳng cần gì cả.
Nhưng anh cứ khăng khăng, bảo nếu tôi không nói, anh sẽ tự mua linh tinh.
Bất đắc dĩ, tôi đành nói muốn một chiếc lắc tay.
Tôi dẫn anh đến một cửa hàng vàng.
Cuối cùng, tôi chọn một chiếc lắc tay kiểu dáng đơn giản.
Cô nhân viên phía sau quầy mỉm cười: “Ôi, chị may mắn thật đó. Bạn trai vừa đẹp trai vừa tâm lý. Lần đầu em thấy có người đàn ông nhớ rõ size cổ tay bạn gái luôn ấy.”
Tôi liếc nhìn cô ta, trong đáy mắt cô ta lóe lên một tia sáng.
Đó là ánh mắt của sự… chiếm hữu bằng mọi giá.
20
Cô nhân viên quầy đó chính là Vu Đoá Đoá.
Tôi biết, Đàm Tư Vực chính là kiểu đàn ông thư sinh, cái kiểu mà cô ta thích.
Tôi cũng biết, chuyện cô ta thích nhất chính là giật bạn trai của người khác.
Người ta càng yêu nhau, ham muốn phá hoại của cô ta càng mạnh.
Nhưng tôi không ngờ, cô ta ra tay nhanh như vậy.
Ngay tối hôm sau, cô ta đã chạy đến Đại học A, danh nghĩa là “nâng cao bản thân”, thực tế là đi nghe ké lớp tự chọn mà Đàm Tư Vực giảng dạy.
Cô ta vốn không phải mẫu người Đàm Tư Vực thích.
Nhưng tôi tin cô ta sẽ thành công.
Vu Đoá Đoá trong chuyện dò tâm lý đàn ông đúng là trời sinh kỳ tài, chưa từng thất bại lần nào.
Mấy năm nay, cô ta giật bạn trai người khác, chưa kể một ca nào trật.
Quả nhiên, dưới sự cố ý “nhắc nhở” của tôi và năng lực xuất sắc của cô ta, rất nhanh cô ta đã phân tích rõ ràng, nắm trọn xem Đàm Tư Vực thích kiểu con gái nào.
Cô ta biến mình thành đúng mẫu đàn ông đó yêu thích.
So với tôi, cô ta còn hợp với hình mẫu “bạn gái hoàn mỹ” trong mắt Đàm Tư Vực hơn.
Theo kế hoạch của tôi, cô ta đã thành công cướp được Đàm Tư Vực.
Nhưng chỉ cướp được thôi thì chưa đủ.
Tôi phải khiến họ kết hôn, trở thành vợ chồng hợp pháp.
Tôi cố ý khiến mình biến thành một kẻ điên cuồng, gào thét, mất kiểm soát trước mặt anh ta.
Bởi vì đó chính là kiểu phụ nữ mà anh ta ghét nhất.
Quả nhiên, anh ta chẳng buồn nhìn tôi thêm lần nào nữa.
21
Ba tháng sau.
Trên đường tan làm trở về nhà, đột nhiên một cô gái từ bên đường lao tới.
Sắc mặt tái nhợt, tóc tai rối bời.
Tôi sững người vài giây mới nhận ra đó là Vu Đoá Đoá.
Cô ta túm lấy áo tôi: “Tôi trả Đàm Tư Vực lại cho chị, xin chị, đưa anh ta đi đi, được không?”
“Từng nói thích giật bạn trai người khác cơ mà?” tôi cười lạnh.
“Sao vậy, giật được rồi lại không thơm nữa à?”
“Tôi nhận thua rồi… tôi không bằng chị… chị thích anh ấy đúng không? Chị đưa anh ấy đi đi… hai người vẫn có thể sống tốt…”