1.
Tối qua anh tôi nói hôm nay sẽ dẫn bạn gái về nhà ăn cơm.Thế là dù đang được nghỉ, tôi vẫn bị mẹ lôi vào bếp chạy đôn chạy đáo, chuẩn bị cả một bàn đầy thức ăn.
Nhưng đến khi nhìn thấy "chị dâu tương lai", tôi thực sự chết sững tại chỗ.Bởi vì... chính tôi, mới là người giúp cô ấy xử lý thai kỳ cách đây chỉ một tuần!
Cô ta rất đẹp, dáng người và gu thời trang đều đỉnh khỏi bàn – kiểu đẹp giống mấy ngôi sao trên mạng xã hội ấy – nên tôi còn nhớ rất rõ mặt.
Lúc nhìn thấy tôi, sắc mặt chị dâu tương lai lập tức trắng bệch.Anh tôi kéo tay cô ta giới thiệu:– Đây là Tôn Trinh, bạn gái anh.
Mẹ tôi ngay lập tức niềm nở mời cô ấy ngồi xuống bàn.Tôn Trinh nhìn về phía tôi, ngập ngừng hỏi:– Vị này là...?
Lúc đó anh tôi mới giới thiệu bố mẹ tôi, sau đó chỉ sang tôi:– Đây là em gái anh, Tống Ninh.
Tôi gượng gạo cười rồi gọi một tiếng:– Chào chị dâu.
Lần trước cô ấy tới bệnh viện, cái thai mới hơn một tháng.Mà anh tôi thì đã ra nước ngoài suốt nửa năm, mãi tới hôm qua mới bay về.Vậy cái thai đó... là của ai?
Tôi lúc đó xấu hổ đến mức chỉ muốn chui xuống đất, lấy ngón chân cào luôn một căn hộ ba phòng ngủ.Nhưng nhìn chị dâu tương lai cũng chẳng dễ chịu gì hơn.
Cô ta cứ lâu lâu lại liếc nhìn tôi, chắc đang thấp thỏm không biết tôi có phơi bày chuyện cô ta mới làm phẫu thuật tuần trước hay không.
Đợi đến khi mẹ tôi vào bếp bưng đồ ăn, Tôn Trinh giả vờ vô tình hỏi anh tôi:– Tống Trình, em gái anh ra trường chưa? Làm công việc gì vậy?
Ồ, lúc đó tôi đeo khẩu trang, chắc cô ta vẫn chưa dám chắc người thực hiện ca mổ cho mình có phải là tôi hay không.
Anh tôi cười đáp:– Tống Ninh tốt nghiệp lâu rồi, giờ là bác sĩ đấy.
2.
Ba mẹ tôi xem chừng rất ưng chị dâu tương lai.Lúc cô ta ra về, mẹ tôi còn dúi vào tay một phong bao lì xì 10.001 tệ.
Số tiền đó mẹ tôi đã ra ngân hàng rút từ sáng, toàn là tiền mới, số seri liền nhau.Về đến nhà, bà còn cẩn thận dùng ruy băng đỏ buộc thành nơ nữa kia.
Vậy mà chưa đầy vài phút sau khi họ rời khỏi nhà, tôi đã nhận được tin nhắn từ Tôn Trinh gửi qua WeChat:【Bác sĩ Tống, chuyện của tôi... có thể phiền cô đừng nói với bác trai bác gái được không? Bác sĩ có nghĩa vụ giữ bí mật cho bệnh nhân mà.】
Tôi nhắn lại:【Cô Tôn, cô thấy thế này là hợp lý à?】
Trong bữa ăn, tôi có nghe anh tôi kể rằng anh và Tôn Trinh đã quen nhau được hơn hai năm rưỡi.
Nếu chuyện mang thai kia xảy ra trước khi cô ta yêu anh tôi thì tôi còn có thể miễn cưỡng hiểu được.Nhưng hiện tại, hai người đã yêu nhau hơn hai năm rưỡi, anh tôi lại ra nước ngoài suốt nửa năm, mới về nước ngày hôm qua.Vậy thì… cái thai đó chắc chắn không thể là của anh tôi.
Trong tình huống như vậy, cô ta còn dám gửi tin nhắn bảo tôi giữ kín, thật sự quá vô lý.
Không ngờ Tôn Trinh lại trả lời thêm một câu:【Tôi chỉ không muốn khiến bác trai bác gái phải buồn lòng thôi. Tống Ninh, cô cũng là phụ nữ, chắc cô hiểu mà, đúng không?】
Tôi cạn lời.Chỉ gửi lại cho cô ta một dãy sáu dấu chấm:【......】Rồi im lặng luôn từ đó.
3.
Lúc trước làm phẫu thuật cho cô ta, thái độ vẫn còn rất lễ phép.Ngay cả khi ngồi ăn cơm, cách cô ta nói chuyện cũng nhẹ nhàng nhỏ nhẹ, ra dáng một "chị dâu điểm 10".
Tôi không ngờ, quay đi quay lại, cô ta lại có thể tỉnh bơ nhắn tin cho tôi những lời vô lý đến mức khó tin như vậy.
Là bác sĩ, tôi đương nhiên có trách nhiệm giữ kín thông tin cho bệnh nhân.Nhưng là em gái, tôi thực sự không thể giấu anh mình chuyện bạn gái anh ấy phản bội — mà người thực hiện ca xử lý kia lại còn là chính tôi.
Thế là tôi nhắn tin cho anh trai, dặn khi về nhà đừng vội lên lầu, tôi có chuyện muốn nói riêng.
Tôi đợi đến gần 11 giờ đêm, anh mới nhắn lại:"Xuống đi, anh đang ở bãi xe tầng hầm."
Tôi xỏ dép, bước nhanh ra ngoài.
Anh nhìn tôi, vừa cười vừa hỏi:– Có chuyện gì mà bí mật vậy? Không nói ở nhà được sao?
Tôi nghiêm mặt, chậm rãi nói:– Anh à, tuần trước bạn gái anh đến bệnh viện bọn em để làm phẫu thuật… lúc đó thai mới hơn một tháng.
Nụ cười trên mặt anh dần dần biến mất.Nhưng câu nói kế tiếp của anh lại khiến tôi chấn động thật sự.
– Anh biết rồi. Chuyện này đừng nói với ba mẹ.
Tôi:Hả???Tôi kiểu: Thế là sao? Cả thế giới này bị điên rồi à???
4.