6.
Tôi nghĩ mãi không ra đầu đuôi.Vậy nên sau khi về đến bãi xe chung cư, tôi không lên nhà ngay mà ngồi trong ô tô đợi anh tôi.
Chúng tôi tan làm cùng giờ, nhưng bệnh viện của anh cách xa hơn.Tôi chờ chừng hai mươi phút thì thấy xe anh tiến vào bãi đỗ.
Tôi bấm còi ra hiệu, đợi anh nhìn thấy thì vẫy tay gọi.
Anh dừng xe, bước nhanh về phía tôi, gõ cửa kính ghế lái:– Sao còn chưa lên nhà?
– Anh lên xe đi, em có chuyện muốn hỏi.Chuyện khoản vay online này, nếu hôm nay không làm rõ thì tôi chắc chắn sẽ đứng ngồi không yên.
Anh cau mày:– Sắp tới giờ ăn rồi, có gì về nhà ăn cơm rồi nói được không?
– Không được. Chuyện này gấp lắm. – tôi kiên quyết.
Anh nhìn tôi vài giây, rồi mở cửa ngồi vào ghế phụ, gương mặt rõ ràng chẳng mấy vui vẻ.– Nói đi, chuyện gì?
Tôi khóa chốt cửa xe, quay sang nhìn anh:– Trước khi anh về, em có nhận được một cuộc gọi từ bên thu hồi nợ.– Anh không có gì muốn nói với em sao?
Anh im lặng vài giây, rồi thở dài một hơi nặng nề:– Là anh vay. Anh đang cố gắng tìm cách trả rồi. Em đừng nói với ba mẹ.
Tôi như sét đánh ngang tai:– Anh cần số tiền lớn đến mức đó để làm gì vậy?
Anh không đáp.
Tôi cảm thấy đầu mình muốn nổ tung.– Rốt cuộc anh vay bao nhiêu? Anh dùng số tiền đó làm gì?
7.
Trước giờ, hơn nửa thu nhập của anh tôi đều được mang đi tiết kiệm.Nếu không có chuyện gì đột xuất, thì chuyện thiếu tiền là hoàn toàn không thể xảy ra.
Nghĩ tới đây, tôi bất giác lóe lên một khả năng, liền dè dặt hỏi:– Chẳng lẽ… anh phẫu thuật hỏng cho khách nên phải bồi thường?
Anh tôi trừng mắt nhìn tôi:– Nói bậy cái gì thế!
Anh rút một điếu thuốc ra khỏi bao, nhưng có vẻ nhớ ra điều gì đó nên lại nhét vào.
Tôi sốt ruột giục:– Vậy rốt cuộc là chuyện gì?
Sau một lúc do dự, anh mới từ từ lên tiếng:– Anh vay gần như tất cả nền tảng có thể vay rồi. Có khoản mười mấy vạn, có khoản vài ngàn.– Tổng lại thì… chắc phải vài chục vạn.
Tôi chết lặng.– Vài chục vạn?! Nhiêu đó tiền anh dùng để làm gì vậy?
Chỉ riêng khoản vay online đã ngót nghét vài trăm ngàn, cộng thêm tiền tiết kiệm ban đầu của anh nữa, chắc chắn vượt quá con số một triệu!Mà mấy cái app vay đó thì lãi cao như cắt cổ.Nếu để quá hạn… hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được.
Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng, mắt tối sầm lại, chỉ muốn chửi thề cho hả.Nếu anh ta không phải anh trai tôi, mà là con tôi hoặc em tôi, chắc tôi đã cho một cái tát từ lâu rồi.
Anh gãi đầu, giọng thỏa hiệp:– Em đừng hỏi nữa, anh đang cố gắng trả dần rồi.
Anh giơ bao thuốc ra trước mặt tôi, cười như muốn chứng minh điều gì đó:– Nhìn đi, trước đây anh toàn hút loại hơn trăm một bao, giờ đổi sang loại mười tệ rồi đấy.
Anh tôi cất điếu thuốc vào bao, nói:– Với mức thu nhập của anh, trả nợ mấy khoản đó không mất nhiều thời gian đâu. Em đừng lo nữa.
– Đó là vài chục vạn, chứ không phải vài ngàn đâu, anh à. – tôi không kiềm được mà gắt lên.– Nếu anh không nói rõ số tiền đó anh dùng vào việc gì, thì lát nữa về nhà, em sẽ để ba mẹ hỏi thay em.
Chúng tôi đều đã là người lớn, xưa giờ ai cũng tôn trọng chuyện riêng của nhau, không ai chen vào chuyện ai.Nhưng lần này thì khác — người ta gọi đòi nợ tới số của tôi rồi, mà tôi vẫn mù tịt không biết anh trai mình dính vào cái gì.Nếu tôi còn không truy đến nơi đến chốn, thì thật sự không thể nào yên tâm nổi.
Thấy tôi cương quyết, cuối cùng anh cũng chịu thở dài, nói ra một câu khiến tim tôi thắt lại:
– Chuyện này… có liên quan đến Tôn Trinh.
8.
Anh tôi thở dài một tiếng, chậm rãi nói:– Dạo trước, ba của Tôn Trinh bị bệnh nặng, phải vào ICU, phẫu thuật rất tốn tiền.– Cô ấy mới đi làm chưa bao lâu, không có đủ tiền trong tay, nên… anh đành phải đi vay.
Nói đến đây, anh liếc nhìn tôi một cái rồi tiếp lời:– Ban đầu anh cũng định hỏi vay ba mẹ, nhưng lại sợ họ sẽ có ý kiến không hay về Tôn Trinh, nên cuối cùng anh bỏ ý định đó.
Tôi nhíu mày, buột miệng hỏi:– Thật sự là vậy sao? Nhưng hôm chị ấy đến nhà mình, em thấy chị còn đeo túi hiệu nữa mà?
Hôm đó, không chỉ có chiếc túi xách hàng hiệu nổi bật, mà ngay cả quần áo, phụ kiện, từng món đồ chị ta mặc trên người — tất cả đều là hàng chính hãng.Tôi tính sơ sơ, set đồ đó ít nhất cũng phải gần 20 ngàn.Chẳng qua anh tôi là đàn ông, lại chẳng hiểu gì về thời trang nữ nên chắc không để ý.
Anh cười cười, cố gắng tỏ ra nhẹ nhõm:– À… cái túi đó là dì của cô ấy tặng. Chứ làm gì mà cô ấy có tiền mua mấy thứ đắt đỏ như vậy.
Tôi nhìn anh bằng ánh mắt không thể tin nổi.Rõ ràng là anh đang nói dối.
Tôi trầm ngâm một lúc rồi quyết định nói thẳng:
– Anh có biết không? Hôm đó bộ đồ chị ấy mặc, tính gộp hết lại, cũng ngót nghét gần 20 ngàn.