Mẹ tái hôn, tôi theo bà chuyển trường lên Đông Bắc.
Ngày đầu nhập học, trùm trường ngậm cây tăm, nhìn tôi với ánh mắt đầy tò mò rồi hỏi:
“Này, cậu, chuyển từ đâu đến thế?”
Tôi cúi đầu, tay xoắn vào nhau, run rẩy không dám trả lời.
Nhưng đến lúc bị đòi tiền bảo kê, trùm trường lại nhảy ra, đấm cho đối phương mấy phát khiến chúng chạy tóe khói.
Bạn cùng bàn tôi nói:
“Chu Khải Toàn ấy hả, kiểu người ‘không đụng đến cậu ta thì cậu ta không động đến ai’, nhưng cậu ấy rất bảo vệ người nhà đấy!”
1
Tôi đã bị bắt nạt suốt ba năm ở phía Nam. Khi mẹ tái hôn, tôi theo bà chuyển lên Đông Bắc.
Ngày đầu tiên nhập học, trùm trường – Chu Khải Toàn – ngậm một cây tăm, ngồi phịch xuống bàn tôi, giọng điệu lười nhác nhưng đầy uy lực:
“Này, cậu, chuyển từ đâu đến thế?”
Tôi cúi đầu, tay xoắn vào nhau, run lẩy bẩy.
Bị bắt nạt quá lâu đã khiến tôi cứ nhìn thấy ai hung dữ là lập tức sợ hãi, không nói nên lời.
Vài giây trôi qua, không khí như đông cứng lại.
“Hỏi mà không trả lời sao?”
Trùm trường bắt đầu mất kiên nhẫn, rút cây tăm ra khỏi miệng, giơ chân đá mạnh vào chân ghế của tôi:
“Câm luôn rồi à, không biết nói gì hả?”
Tôi giật bắn mình, chai nước trong túi quần chưa vặn chặt nắp, nước chảy ra…
Từng giọt nước chảy xuống ống quần, rơi tách tách xuống sàn, ngay lập tức tạo thành một vũng nước kỳ lạ trên nền gạch trắng.
Bỗng nghe thấy tiếng hét từ đâu đó:
“Chu Khải Toàn! Đừng dọa con gái nhà người ta nữa, cậu ấy sợ đến mức tè ra quần rồi kìa!!!”
Thế là, chuyện cô gái phía Nam vừa chuyển trường tới, ngày đầu tiên đã bị trùm trương Chu Khải Toàn dọa tới “tè ra quần” nhanh chóng lan truyền trên diễn đàn trường Nhị Trung.
Tôi nổi tiếng theo cách không thể xấu hổ hơn.
Ngay cả học sinh trường khác cũng biết trường Nhị Trung vừa có một cô bạn mới rất dễ bị bắt nạt.
Đúng như tôi đoán, tối hôm đó đã có người tìm đến gây sự.
Trên đường về nhà, từ góc hẻm bất ngờ xuất hiện vài cô gái ăn mặc “hổ báo” đầy khí chất dân xã hội.
Tôi khựng lại, cảm giác sợ hãi dâng lên cuồn cuộn.
Cảnh tượng này quá quen thuộc…
Cấp hai, tôi từng bị chặn trong nhà vệ sinh để đánh, bị năm sáu người vây trong rừng nhỏ, bị tát, thậm chí bị dội nước bẩn lên đầu.
Tôi đã từng phản kháng, nhưng kết quả là bị mẹ đánh thêm, mắng rằng không chịu học hành, suốt ngày gây chuyện.
Mẹ bảo: “Sao chúng nó không đánh người khác mà cứ đánh mày?”
Rồi bắt tôi tự tìm lỗi ở bản thân.
Tôi không thể phản bác, vì bạo lực học đường vốn chẳng cần lý do. Chúng muốn đánh ai thì đánh.
Về sau, khi chúng biết tôi đã kể với gia đình, tôi bị đánh thậm tệ hơn. Cứ phản kháng lần nào là bị đánh gấp đôi lần đó, và luôn bị kéo đến chỗ không có camera.
Cô gái đứng đầu nhóm bước lên.
Híp mắt nhìn tôi, hỏi: “Nghe nói mày sợ đến mức tè ra quần trước mặt Chu Khải Toàn đúng không?”
“Ai cho phép mày tè, đã xin phép tao chưa?”
Tôi lau mồ hôi trong tay, không dám đáp lời.
Thật không hiểu nổi, ở Đông Bắc, ngay cả chuyện “tè ra quần” cũng phải xin phép sao? Mà tôi có tè đâu!
Một đứa đứng sau hét to:
“Chu Khải Toàn là người chị em tao để ý, mày dám khóc lóc làm nũng trước mặt anh ấy à?”
“Cứ tưởng mình xinh lắm hả, khó chịu nhất là kiểu như mày!”
“Đừng lắm lời nữa, xử nó đi!”
Tôi không ngờ màn “khởi động” ở Đông Bắc lại nhanh gọn đến vậy.
Chưa kịp định thần, mấy cô gái đó đã bắt đầu lao tới.
Thấy tình hình không ổn, tôi quay đầu bỏ chạy!
Nhưng chỉ chạy được vài bước, một cái bóng đen chợt hiện ra trước mặt. Tôi không kịp dừng lại, đâm thẳng vào một bức tường…
À không, là một người.
Quan trọng hơn, người đó còn vô cùng trơ trẽn khi dang rộng hai tay, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đểu cáng.
Tôi nhìn thấy mình lao thẳng vào vòng tay của cậu ấy!
Khi kịp phản ứng lại, ngẩng đầu lên, bàn tay vừa ôm lấy vai tôi của cậu ấy đã nhanh chóng rút về, nhét vào túi quần.