3
Cả lớp đang đồng thanh đọc bài đầy cảm xúc.
Đột nhiên, tôi cảm thấy có ai đó chọc nhẹ vào lưng.
“Bạn học, giấy truyền từ phía sau, làm ơn chuyển cho Chu Khải Toàn nhé.”
Chỉ là một mẩu giấy, tôi cũng không nghĩ nhiều, tiện tay ném về phía bàn của cậu ấy. Mẩu giấy xoay một vòng trên không trung, rồi đáp xuống ngay bàn của Chu Khải Toàn.
Khi tôi ngẩng đầu lên, đã thấy cô giáo chủ nhiệm khoanh tay đứng ngay trước mặt.
Gáy tôi lạnh toát, tôi cười gượng một tiếng.
Cô giáo không nói nhiều, liền nhặt mẩu giấy trên bàn mở ra và đọc lớn:
“Bạn Chu, tớ thật sự thích cậu lắm! Chúng ta hẹn hò nhé!”
Giọng cô giáo vừa dứt, cả lớp lập tức im bặt.
Tôi: …
Tôi theo phản xạ quay đầu tìm “thủ phạm”, nhưng cô bạn ngồi bàn sau chỉ vờ cầm bút, làm ra vẻ chăm chú gạch gạch trên sách giáo khoa. Tôi đứng hình tại chỗ, hoàn toàn câm nín.
“Cô ơi, không phải em…”
“Không phải gì?” Cô bạn bàn sau bỗng cắt ngang, giọng điệu đầy đanh đá:
“Người Đông Bắc chúng tôi đâu có nói kiểu ‘thích lắm la la la’ bao giờ đâu.”
Tôi ngay lập tức nhận ra mình đã bị gài.
Cái bẫy này, tôi có nuốt cũng phải nuốt, không nuốt cũng phải nuốt.
Hết tiết, cô giáo gọi tôi lên văn phòng, nói đủ điều, còn cảnh cáo nếu lần sau bị bắt gặp nữa thì sẽ mời phụ huynh đến làm việc.
Hồn tôi bay bổng khi bước ra khỏi văn phòng.
Đi ngang qua hành lang, thấy Chu Khải Toàn đang đứng nói chuyện với mấy cậu con trai.
Lúc tôi đi qua, một người huýt sáo trêu chọc:
“Bạn gì ơi, cố lên nhé, Chu ca chúng tôi hot lắm đó!”
“Đúng rồi, anh ấy thích kiểu ngoan ngoãn nha!”
“Có cửa đấy!”
Nghe vậy, tôi khựng lại, tay trong túi áo bắt đầu siết chặt.
Tôi quay đầu hỏi: “Sao… sao cậu không giải thích với mọi người chứ?”
Chu Khải Toàn nhướng mày, có vẻ hơi bất ngờ: “Giải thích gì?”
Rồi cậu ấy như nghĩ ra điều gì đó, cúi đầu cười nhẹ, sải chân bước tới gần tôi, kéo nhẹ phần đồng phục rộng lùng thùng trên eo tôi, giọng trêu chọc:
“Giải thích… cậu thích tôi đến thế nào à?”
“Tôi…” Cả mặt tôi nóng bừng, tai đỏ rực.
Tôi theo phản xạ đẩy ngực cậu ấy, môi run rẩy:
“Ai thích cậu chứ? Đồ tự luyến!”
Nói xong, tôi quay người bỏ chạy, như thể đang tham gia một cuộc thi chạy nước rút 100 mét.
Sau lưng liền vang lên tiếng cười ầm ĩ, khiến tim tôi đập loạn nhịp.
“Trời ơi! Bạn mới ngại đỏ mặt rồi kìa!”
“Chuẩn gu Chu ca rồi!”
“Dễ thương ghê!”
Tôi vừa chạy vừa úp mu bàn tay lên mặt, cố gắng che đi gương mặt đỏ bừng của mình.
Trở lại lớp, tôi gục xuống bàn, tự muốn đập đầu hai phát thật mạnh.
Vừa rồi tôi nói cái gì thế không biết… Sao nghe cứ như đang làm nũng vậy?
Chút! Thuyết phục! Cũng không có!!!
Aaa… xấu hổ chết đi được!
Tôi cứ tưởng hôm nay đã đủ xui xẻo rồi.
Ai ngờ buổi tối tan học về, trên đường lại bị một nhóm côn đồ chặn đường đòi tiền bảo kê.
Không nói hai lời, tôi rút ngay từ trong balo ra hai tờ 20 tệ, giao nộp cho xong chuyện.
Đây là bài học xương máu sau ba năm bị bắt nạt: thà mất tiền còn hơn mất mạng.
Nhưng kỳ lạ thay, tiền bảo kê ở phía Bắc này lại đắt đỏ hơn hẳn phía Nam. Tôi sờ túi, chỉ còn lại đúng 10 tệ lẻ, buồn bã rút ra kết luận này.
Số tiền ăn trưa bố dượng vừa cho mấy hôm trước, 50 tệ… bây giờ chỉ còn lại cái đuôi.
Tiền bảo kê là gì?
Không phải là tôi nộp tiền thì họ bảo vệ tôi, mà là tôi nộp tiền để có thể tự bảo vệ bản thân mình.
Vết bầm tím cần một tuần mới lành, sẹo thì ít nhất năm tháng mới mờ, ở nhà phải tránh mẹ, ở trường phải né giáo viên, bởi chẳng ai đứng ra bảo vệ tôi.
Tôi hiểu rõ, phản kháng chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn.
Những ngày tiếp theo, bọn chúng càng lấn tới.
Tiền bảo kê từ 40 tệ tăng lên 50 tệ, rồi 70 tệ…
Chẳng mấy chốc, tôi gần như không còn tiền để ăn cơm nữa.
Hôm đó, tan tiết buổi sáng, giờ nghỉ trưa, mọi người kéo nhau xuống căng tin mua cơm.
Mấy đứa rủng rỉnh tiền có thể lên tầng hai ăn một bát lẩu cay Đông Bắc nóng hổi, tôi nhớ ngày đầu tiên đến đây mình cũng ăn thử. Lẩu ở đây hơi dính, vị ngọt cay, nước sốt mè thơm lừng.
Nghĩ đến lẩu, tôi lại cắn miếng bánh mì 3 tệ trong tay, cố gắng nuốt xuống.
Cửa lớp bỗng bị đá bật mở.
Chu Khải Toàn xách đồng phục bước vào, nhìn thấy miếng bánh mì trong tay tôi, cậu ấy thoáng sững lại.
Tôi vô thức liếc nhìn cậu ấy, lập tức bị phát hiện.