1
Thái hậu hồi cung, Hoàng thượng và Hoàng hậu nghênh giá tận ngoài cửa.
Văn võ bá quan xếp thành hai hàng mà đứng chầu hai bên.
Tiếng tung hô "Thái hậu thiên tuế" vang dội khắp tai.
Tôn quý tối cao, chính là Thiên gia như vậy.
Lần này, Thái hậu ở lại Ngũ Đài Sơn suốt nửa năm.
Ta là mệnh phụ duy nhất đi theo.
Ánh mắt ta lướt qua đám võ quan, rất nhanh đã thấy được trượng phu Trần Hoài Dự của mình.
Hắn kế thừa tước vị Bắc Uy hầu, hiện đảm nhiệm chức Chất Trung đô úy.
Thái hậu nắm tay ta rồi nói với Hoàng thượng và Hoàng hậu: "Nửa năm nay, Bắc Uy hầu phu nhân luôn ở bên cạnh ai gia, thay ai gia chép kinh, tận tâm tận lực. Mấy ngày trước ai gia không có khẩu vị, ăn không vô gì, làm đứa nhỏ này lo sốt vó, nào là ngâm mơ muối rồi nào là làm bánh bát trân, biến đủ loại món ăn khai vị dâng lên."
Ta vội vàng đáp lời: "Đây đều là bổn phận thần phụ nên làm."
Hoàng hậu khen ta hiền lương hiếu thuận.
Hoàng thượng cũng mở kim khẩu: "Trần phu nhân hầu hạ Thái hậu có công, ban thưởng."
Đây chính là thứ ta cần.
Hoàng thượng là người coi trọng hiếu đạo nhất trong thiên hạ.
Từ nay về sau, ta không chỉ là người Thái hậu tín nhiệm trước mặt bà mà ngay cả Hoàng thượng và Hoàng hậu cũng sẽ nhớ đến công lao của ta.
Ta đưa Thái hậu hồi cung về Thọ An cung, bà mới chịu để ta rời đi và dặn ta về phủ nghỉ ngơi trước rồi tối lại nhập cung dự yến.
Sự thân thiết của bà với ta có thể thấy rõ.
Ngoài cung, xe ngựa của Trần Hoài Dự vẫn chưa đi.
Phu xe trông thấy ta thì lên tiếng bẩm báo với người trong xe.
Trần Hoài Dự bước xuống xe ngựa.
Hắn nắm lấy tay ta rồi ôn nhu hỏi han: "Phu nhân vất vả rồi."
Ánh mắt ta chăm chú nhìn hắn, lại không nhìn ra một tia sơ hở nào.
Quan tâm trong mắt hắn thật sự rõ ràng chân thật.
Nhưng ta chỉ vừa đến Ngũ Đài Sơn chưa bao lâu, đã nhận được tin tức rằng hắn đã đưa ngoại thất vào phủ, lại còn sủng ái vô cùng.
Ta mở miệng nói: "Được phụng sự Thái hậu, là vinh quang của cả Hầu phủ chúng ta."
2
Ta vừa về đến phủ thì phát hiện gác cổng đã thay người, ngay cả tổng quản cũng không còn là gương mặt cũ.
Một nữ tử trẻ tuổi búi tóc kiểu phụ nhân, được một đám nha hoàn vây quanh, đi đến trước mặt ta, cúi mình hành lễ rồi dịu dàng nói: “Thiếp thân Tống thị, thỉnh an phu nhân.”
Ánh mắt ta lướt qua nàng ta hai lượt.
Trên đầu nàng ta cài một cây trâm bích ngọc trong suốt, y phục trên người làm từ loại gấm vân cẩm được ca tụng là tấc gấm tấc vàng.
Ngay cả đôi giày dưới chân, mặt giày cũng đính hạt trân châu lớn lấp lánh.
Ta khẽ bật cười rồi ánh mắt chuyển về phía Trần Hoài Dự.
Trên mặt hắn vẫn không chút biến sắc, thần thái điềm nhiên mầ chậm rãi nói với ta: “Trong phủ cần nữ nhân lo liệu. Nàng rời kinh hơn nửa năm nên mọi việc trong nội viện đều do Phinh Đình vất vả lo liệu thay nàng, nàng nên cảm tạ nàng ấy.”
Ngoại thất nhân lúc ta vắng mặt đường đường chính chính bước vào phủ, còn thay luôn người của ta, thế mà ta còn phải cảm ơn nàng ta à?
Theo tính cách ngày thường của ta, cho dù trong lòng có bao nhiêu bất mãn thì cũng sẽ vì danh tiếng hiền lương đã gầy dựng nhiều năm mà nhẫn nhịn nuốt vào trong.
Thế nhưng giây phút này, ta đột nhiên chẳng muốn nhịn nữa.
Ta giận quá hóa cười: “Là cảm tạ nàng ta đã cùng phu quân có thê thất tư thông hay cảm tạ nàng ta dám cả gan dùng trâm của ta?”
Tống Phinh Đình như nai con bị kinh hãi, vội vàng nhìn Trần Hoài Dự cầu cứu.
Hắn khẽ trấn an nàng ta, sau đó chau mày nói với ta: “Cây trâm đó là ta lấy từ trong khố phòng, nàng đừng chưa rõ đúng sai mà đổ oan cho Phinh Đình.”
“Ta không trách nàng ta mà ta trách chàng. Nhưng ta cũng là người rộng lượng, vậy mời Hầu gia hoàn trâm lại cho ta trước. Chờ ta cho người kiểm kê hết mọi vật trong phủ rồi sẽ cùng Hầu gia đối chiếu từng món một.”
“Chỉ là một cây trâm thôi mà, ngày mai bản hầu đích thân đi mua mấy cây khác cho nàng.”
“Tối nay trong cung có yến, Thái hậu đã cho phép ta nhập cung dự tiệc. Ta còn nhắc qua chuyện cây trâm này với Thái hậu, tính mang cây trâm bích ngọc này vào cung nhờ Thái hậu xem giúp một chút.”
Sắc mặt Trần Hoài Dự lộ vẻ thất vọng, ánh mắt như thể trách ta vô lý sinh sự mà không đủ hiền đức bao dung.
Thế nhưng ta không hề lùi bước, còn cố ý nhắc đến Thái hậu.
Ánh mắt hắn đầy thương xót nhìn về phía Tống Phinh Đình, bất đắc dĩ nói: “Phinh Đình, đợi sau này ta tìm khối ngọc thật tốt, nhờ thợ thủ công làm riêng cho nàng vài cây trâm khác. Ta lỡ tay lấy nhầm cây này của phu nhân.”
Tống Phinh Đình tháo cây trâm xuống, nhẹ nhàng đưa đến trước mặt ta.
“Thiếp thân không biết đây là trâm của phu nhân, chỉ lỡ tay đeo vài hôm, chẳng qua là Đông Thi bắt chước Tây Thi, mong phu nhân lượng thứ.”
Ta lạnh nhạt cười khẩy: “Đã biết mình là Đông Thi học đòi làm dáng, còn ngang nhiên ra mặt làm trò cười thiên hạ thì đó chính là tội của ngươi. Nay ta mới vừa từ cung trở về, thay mặt Thái hậu ban cho ngươi một hình phạt nhỏ, tạm thời cấm túc vài ngày coi như răn đe.”
Sắc mặt Tống Phinh Đình tái nhợt, hoảng hốt quay sang cầu cứu Trần Hoài Dự.
Hắn lại chau mày nhìn ta: “Nàng vừa trở về đã muốn khiến phủ đệ xáo trộn sao?”