4
“Phu nhân, Thế tử phu nhân Định Quốc công phủ đã đưa thiếu gia và tiểu thư nhà ta về rồi ạ!”
“Lập tức theo ta ra nghênh đón Thế tử phu nhân.”
Ta vừa dứt lời thì đã nghe tiếng cười giòn tan của Triệu Lâm Phi truyền vào trong viện.
“Tô Diệu Nghi, ta tự mình đưa bọn nhỏ tới đây rồi.”
Chỉ thấy nàng ấy nắm tay hai hài tử một trái một phải rồi cùng nhau bước vào.
Nhi tử ta năm nay sáu tuổi, nhìn thấy ta thì hơi do dự rồi mới mở cặp chân nhỏ lao đến mà gọi to: “Mẫu thân…”
Nữ nhi bốn tuổi ngẩng đầu nhìn ta rồi lại nhìn Triệu Lâm Phi, hình như không còn nhận ra ta nữa.
Ta ngồi xuống, dịu dàng dỗ dành: “Đường Ngẫu Nhi, mẫu thân về rồi đây.”
Nữ nhi do dự rất lâu, mới nhỏ giọng gọi mẫu thân rồi chầm chậm bước đến bên ta.
Khi ta ôm lấy nữ nhi vào lòng thì rốt cuộc không kiềm được nước mắt nữa.
Triệu Lâm Phi thở dài: “Về được là tốt rồi, chúng nhớ ngươi lắm.”
Ta cũng nhớ chúng.
Không lúc nào là không nhớ.
Lúc hai hài tử đang vui chơi bên cạnh, Triệu Lâm Phi kể cho ta nghe chuyện xảy ra ở kinh thành bao gồm cả những lời đồn lan truyền từ Bắc Uy Hầu phủ.
Nói ta kiêu căng càn rỡ, lòng dạ hẹp hòi, đố kỵ thành tính, cố tình chia rẽ đôi uyên ương Trần Hoài Dự và Tống Phinh Đình.
Có người bênh vực ta, thấy ta không đáng. Cũng có người chỉ chờ chực xem trò cười.
Triệu Lâm Phi nói: “Diệu Nghi, ngươi đừng xem thường Tống Phinh Đình. Nàng ta có một thân thích vào cung làm việc, lại được Hoàng thượng phá lệ sắc phong làm Nghi Tần, sủng ái nhất hậu cung hiện nay.”
“Thảo nào.”
Khó trách Trần Hoài Dự vì nàng ta mà dám trở mặt với ta.
Thì ra cảm thấy nàng ta hữu dụng hơn ta.
Triệu Lâm Phi còn nói: “Ngươi đừng trách ta tự ý điều tra họ. Trần Hoài Dự sớm đã qua lại với Tống Phinh Đình từ trước khi thành thân với ngươi rồi. Tống Phinh Đình chỉ là nữ nhi của một gia đình thường dân. Hắn muốn khôi phục lại vinh quang của Bắc Uy Hầu phủ thì tất nhiên cần một thê tử có thể giúp hắn. Mà lúc đó, ngươi là lựa chọn tốt nhất hắn có thể với tới.”
Ta không nhịn được bật cười tự giễu: “Lúc ấy, hắn cũng là lựa chọn tốt nhất mà ta có.”
“Ngươi còn không âm thầm nuôi nam sủng rồi đưa về phủ, hắn sao có thể sánh được với ngươi.”
Ta bị câu nói ấy của Triệu Lâm Phi chọc cười.
Chút buồn bực và phẫn nộ vừa tích tụ cũng dần tiêu tan.
Ta và Trần Hoài Dự thành thân bảy năm, sinh một đôi nam nữ, trong phủ không có thiếp mà cũng không có thông phòng, từng khiến bao người ngưỡng mộ ghen tị.
Bảy năm như thế, sao ta có thể không có tình cảm với hắn chứ?
Nhưng bản thân ta hiểu rõ, dù có nảy sinh tình cảm thì trong lòng ta vẫn luôn giữ lại một phần lý trí hoặc nên nói là một phần đề phòng.
Hắn giấu ta nuôi ngoại thất.
Còn ta cũng chưa từng hoàn toàn tin tưởng hắn.
Ngay cả chuyến đi Ngũ Đài Sơn lần này, ta cũng cố tình tìm cớ gửi hài tử cho Triệu Lâm Phi chăm nom.
Sau khi Triệu Lâm Phi cáo từ thì Trần Hoài Dự cũng đến.
Quản gia mới chỉ huy gia đinh bưng từng rương hòm ra giữa sân.
Ta bảo người đưa hai hài tử vào nội thất để tránh chúng va vấp vào đồ đạc.
Trần Hoài Dự nói với ta: “Đồ đạc vẫn còn trong phủ, chẳng qua là chuyển sang chỗ khác. Nàng muốn thì ta bảo người mang hết lại đây.”
Vẻ mặt không kiên nhẫn của hắn cùng giọng điệu mang theo trách móc, như đang tuyên bố với ta rằng hắn đã xem ta như một chướng ngại cần loại bỏ.
5
Ta hít sâu một hơi, chậm rãi lên tiếng: “Tuy nói rằng đồ vẫn còn trong phủ nhưng ta rời kinh nửa năm, trong phủ lại có thêm người mới, khó tránh khỏi có chỗ sơ sót. Cẩn thận kiểm lại thì hơn.”
Ta vừa dứt lời thì lập tức sai đám nha hoàn bắt đầu kiểm kê.
Sắc mặt Trần Hoài Dự trầm xuống, xoay người định bỏ đi.
Đám hạ nhân ai nấy cúi rạp đầu mà nín thở im lặng.
Ta khẽ cười lạnh, bước đến chắn trước mặt Trần Hoài Dự rồi thong thả nói: “Hầu gia, những món đồ này tuy không phải là bảo vật vô giá nhưng số lượng lại không ít, cộng gộp cũng thành một khoản lớn. Nếu như thiếu thứ gì thì ta tất nhiên sẽ đến tìm Hầu gia tính sổ, vậy nên Hầu gia nên đích thân ở lại chứng kiến thì hơn.”
Trần Hoài Dự đứng bất động tại chỗ, đi cũng dở mà ở cũng chẳng xong.
Quản gia bước lên nói: “Thỉnh Hầu gia và phu nhân tạm nghỉ trong chốc lát, bọn tiểu nhân sẽ nhanh chóng kiểm xong.”
Trần Hoài Dự nhân cơ hội xuống bậc rồi cất bước vào trong sảnh.
Ta không kìm được liếc nhìn vị quản gia mới này một cái.
Hắn làm việc đâu ra đấy, ăn nói kín kẽ, ứng xử trơn tru.
Chính vì thế ta càng không thể để hắn tiếp tục làm quản gia trong phủ.
Ta giơ tay ra hiệu, đám nha hoàn lập tức bắt đầu kiểm tra.
Chẳng bao lâu, một nha hoàn bước đến bẩm báo: “Phu nhân, đóa trâm ngọc hồ điệp này không phải cây ban đầu.”
Trần Hoài Dự trừng mắt nhìn qua, trong ánh mắt ẩn chứa uy hiếp: “Ngươi đã nhìn kỹ chưa?”
Thế nhưng nha hoàn của ta sao có thể hiểu được ánh mắt răn đe của hắn?
“Bẩm Hầu gia, phu nhân, mọi người đều nhìn rất rõ ràng. Cây trâm gốc có viên châu ở giữa là Đông châu nhưng cây này thì không phải.”
Biểu cảm trên mặt Trần Hoài Dự rốt cuộc không giấu được nữa, tựa như có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
Lúc này, một nha hoàn khác cũng bước ra bẩm: “Hầu gia, phu nhân, chiếc bình an khấu này cũng không phải là cái ban đầu. Đầu năm tiểu thư từng cầm chơi trong tay, phu nhân sợ nàng cho vào miệng nên đã lấy lại, lúc ấy còn bị va vào góc bàn trà nên chỗ này hẳn phải có một vết sứt nhỏ.”
Bàn tay Trần Hoài Dự siết chặt lấy tay vịn ghế, gân xanh nổi hẳn lên.
Ta bật cười khẽ: “Có lẽ là người dưới cầm nhầm rồi. Quản gia, ngươi đi tìm thử xem.”
Quản gia đáp: “Dạ.”
Hắn ta là người được đổi lên sau khi Tống Phinh Đình vào phủ nên tất nhiên sẽ đi tìm nàng ta.
Ước chừng nửa canh giờ sau, quản gia quay lại bẩm báo: “Hầu gia, phu nhân, tiểu nhân đã dẫn người lục soát kỹ lưỡng nhưng vẫn không tìm thấy những món đồ của phu nhân. Xin Hầu gia và phu nhân cho bọn tiểu nhân thêm thời gian, ngày mai sẽ tiếp tục lục tìm.”
Ý tứ này là gì?
Tức là Tống Phinh Đình không chịu mang ra. Hoặc là... Nàng ta vốn dĩ đã không còn giữ được nữa.