1
Khi dì nói câu đó, phản ứng đầu tiên của tôi là khó chịu.
Thế nên tôi lạnh giọng đáp:
“Dì làm sao biết cháu không mua đồ cho mẹ?”
“Với lại, em trai cháu mua cái gì cơ chứ?”
Tôi còn không rõ em trai mình sao?
Tháng nào cũng qua tôi xin tiền, tiền đâu mà mua đồ cho mẹ?
Dì nói:
“Cuối năm ngoái, nó mua cái áo lông vũ, mấy nghìn tệ lận.
Mẹ cháu chụp từng cái nhãn, sợ người ta không biết ấy chứ.
Còn cái vòng tay dạo trước, hẳn ba mươi gram vàng. Với giá vàng giờ, nó cũng chịu chi thật đấy.”
Tôi ngẩn người rất lâu mới mở miệng:
“Có nhầm không ạ? Đó không phải là…”
“Cháu không tin thì xem đi, đây, vòng bạn bè mẹ cháu.”
Dì đưa điện thoại cho tôi xem.
Trong bài đăng của mẹ là 9 bức ảnh ghép:
Áo lông vũ chụp từ toàn thân đến nhãn mác, cả họa tiết cũng rõ mồn một.
“Con trai mua cho, bảo nó đừng mua đừng mua, mà nó cứ sợ mẹ lạnh.
Mẹ thấy nó đi làm cực khổ, đâu dám đòi hỏi.”
Bên dưới là một loạt bình luận khen ngợi.
Ngay sau đó là bài đăng khác:
Vòng tay vàng đeo trên tay, tạo dáng đủ kiểu.
“Không uổng công nuôi con trai, tận 30 gram vàng lận.
Ai cũng nói giờ vàng đắt, nó lại bảo mẹ người ta có thì mẹ nó cũng phải có.
Bảo nó mang đi trả, nó còn nói vàng giữ giá, để dành sau này càng có lời.”
Dưới bài vẫn là những bình luận ngưỡng mộ, ghen tị.
Còn đầu tôi thì cứ ong ong mãi.
“Cháu nghe không đấy, dì đang nói chuyện với cháu mà…”
Tôi gượng cười:
“Có khi nào… những thứ đó đều là cháu mua không?”
Nói xong, tôi lập tức rời đi.
Tìm một góc không người, mở vòng bạn bè của mẹ trong điện thoại mình ra xem.
2
So với bài đăng trong điện thoại của dì – chỉnh ảnh đẹp đẽ, câu chữ khéo léo,
thì trong điện thoại tôi chỉ có một bức ảnh duy nhất.
Dòng chữ y hệt:
“Con gái mua đấy! Có con gái thương yêu thật là hạnh phúc.”
Lúc ấy tôi mới hiểu, cái đó chỉ đăng cho tôi xem.
Đúng lúc ấy, mẹ gọi tới:
“Con đi đâu rồi?
Hôm nay sinh nhật bà ngoại, mẹ bảo con mua trái cây nhập khẩu, con mua chưa?
Tí nữa nhớ nói là con với em con mua chung đấy, chứ nó kiểu gì cũng quên cho xem.”
Tôi hít sâu một hơi, bỗng nhận ra – chuyện này chẳng phải lần đầu.
Mỗi lần có dịp tặng quà giữa họ hàng, mẹ đều nhẹ nhàng dặn tôi và em trai cùng đứng tên.
Nhưng rốt cuộc là ai tặng, ai biết chứ?
“Con có nghe không đấy!” – mẹ lại thúc giục.
Tôi vội đáp: “Con biết rồi.”
Khi tôi xách trái cây đến, mẹ liền chạy ra đón lấy:
“Vào bếp phụ đi.”
Rồi bà bê giỏ trái cây ngồi cạnh bà ngoại:
“Con nó mua đấy, hiếu thảo với bà ngoại lắm.
Thằng Diệu Diệu (tên em trai tôi) bận đi làm nên đến muộn. Nhưng cũng biết chọn đồ nhập khẩu cho bà đấy.
Trên bao bì toàn tiếng Anh, mẹ đọc còn chẳng hiểu nổi.”
Nói xong, mẹ mới thấy tôi đi cùng vào. Sắc mặt lập tức thay đổi:
“Còn không mau vào bếp phụ?
Chị họ con còn biết nấu được mấy món đấy!”
Phải rồi. Nếu là mọi lần, tôi đã ở trong bếp từ đầu, làm gì nghe được những lời này.
Nhưng trái cây tôi mua, sao lại tính cho em tôi?
Tôi bước tới, ôm lấy tay bà ngoại:
“Bà ngoại sinh nhật vui vẻ nhé!
Trái cây này con chọn kỹ lắm, không biết bà có thích không.
Nếu bà thích thì gọi cho con, lần sau con lại mua tiếp.”
Mẹ tôi biến sắc.
Dì dượng thì cười khẽ:
“Là con bé A Tranh mua à? Có lòng quá.”
Tôi ngoan ngoãn gọi một tiếng “dì dượng”, rồi nói:
“Vâng ạ, không phải con thì ai mua được ạ?”
Dì dượng liếc nhìn mẹ tôi đầy ẩn ý.
Mẹ vội chữa lời:
“Thì… cũng là em con bảo chị nó mua thôi, nó bận quá mà.”
Đúng lúc đó, Diệu Diệu đẩy cửa bước vào, tay không.
3
Tôi làm như không thấy ánh mắt cảnh cáo của mẹ, cười tươi nói:
“Diệu Diệu đến đúng lúc lắm. Mẹ nói trái cây này là em nhờ chị mua đó.
Thế thì em chuyển khoản cho chị nhé, tổng cộng 500 tệ.
Dù sao chị cũng đã chuẩn bị quà khác cho bà rồi.”
Diệu Diệu ngớ ra vài giây, bĩu môi:
“Trái cây làm bằng vàng chắc? Đắt vậy?
Em có nhờ đâu. Em chẳng có tiền, đừng tìm em đòi.”
Nói xong liền chạy đi tìm đồ ăn vặt.
Dì dượng bật cười:
“Con trai không chuẩn bị được thì thôi,
bà cụ tuổi này rồi, sao tính toán với con cháu được.
Nhưng cũng đâu thể lấy tấm lòng của A Tranh mà gán cho thằng Diệu Diệu.”
Mặt mẹ tôi tái đi, cười gượng đứng dậy:
“Để tôi xuống bếp xem có cần phụ gì không.”
Tôi nhìn bóng lưng bà vội vã rời đi, cúi đầu cố kìm nước mắt.
Một bàn tay nhăn nheo chìa ra trước mắt tôi – là bà ngoại đưa tôi một quả cam:
“Ngon lắm, ngọt lắm đấy.”
Tim tôi chợt ấm lên, đón lấy:
“Cảm ơn bà.”
Bàn tay đầy nếp nhăn khẽ vuốt má tôi, giọng bà dịu dàng:
“Bà biết là A Tranh mua mà.
Chỉ có cháu mới mua được quả cam ngon thế này.