4.
Ta hiểu rõ chuyện An vương gặp nạn ở kiếp trước không hề đơn giản.
An vương là con trai ruột của Tạ Thái phi, sủng phi được tiên đế vô cùng yêu mến.
Tạ Thái phi được chuyên sủng nhiều năm nhưng mãi không có con, vì muốn củng cố địa vị nên đã nhận nuôi Tiêu Dương – chính là hoàng đế hiện tại, khi đó còn là một đứa trẻ mất mẹ từ sớm.
Có lẽ Tiêu Dương mệnh số vững vàng, sau khi được Tạ Thái phi nuôi dưỡng không quá ba năm, bà liền mang thai.
Hài tử ruột thịt, sao có thể so với dưỡng tử?
Tạ Thái phi lo lắng Tiêu Dương sẽ chiếm đoạt vị trí của con mình, bèn tìm cách đẩy hắn trở lại Hoàng tử sở.
May mắn thay, Thái hậu thương xót Tiêu Dương mồ côi đáng thương, liền đưa hắn về cung của mình để nuôi dưỡng.
Tạ Thái phi vốn nghĩ rằng, dựa vào đứa trẻ trong bụng, bà có thể vững vàng nắm giữ quyền lực, nhưng đáng tiếc tiên đế từ khi đi tuần phương Nam đã nhiễm bệnh nặng, dù chưa qua đời ngay nhưng mãi không khỏi.
Chưa đợi hài nhi chào đời, tiên đế đã băng hà.
Quốc bất khả nhất nhật vô quân.
Tiêu Dương là trưởng tử, lại được dưỡng trong cung Thái hậu, dưới sự che chở của bà mà thuận lợi lên ngôi.
Ba tháng sau, Tạ Thái phi mới sinh hạ một con trai, chính là An vương.
Tạ Thái phi hận đến nghiến răng, luôn cho rằng Tiêu Dương đã cướp đi hoàng vị vốn thuộc về con trai mình. Bà ta vin vào công lao từng nuôi dưỡng Tiêu Dương ba năm mà cố chấp bám lấy hoàng cung, không chịu lui về hành cung dưỡng lão.
Kiếp trước, ta từng nghĩ cái chết của An vương chỉ là một tai nạn ngoài ý muốn.
Nhưng không lâu sau, Lạc Anh – cô nương hàng xóm của ta, cũng vào rừng hái thuốc đúng ngày An vương gặp nạn, lại bị thú dữ giết chết. Khi thi thể nàng được đưa về, bàn tay vẫn còn nắm chặt một mảnh vải vụn màu vàng sáng.
Sau sự việc đó, gia đình Lạc Anh bỗng nhiên nhận được một số bạc lớn từ một người họ hàng xa...
Cả gia đình họ chuyển đến biên cương sinh sống.
Ban đầu, ta không hề bận tâm đến chuyện này.
Nhưng sau khi trở về Thái phó phủ, ta mới biết được rằng hoa văn trên mảnh vải vụn mà Lạc Anh nắm chặt khi chết, là họa tiết chỉ có Hoàng đế mới được sử dụng.
Bất cứ ai ngoài Hoàng đế sử dụng, đều là tội khi quân.
Từ đó, ta suy đoán rằng việc An vương gặp nạn chỉ là cái cớ, mục đích thực sự chính là soán vị.
Tạ Thái phi từ lâu đã không cam tâm từ bỏ hoàng vị. Bà ta dám đánh cược tất cả, sai An vương bí mật hành thích Tiêu Dương, mưu đồ chiếm đoạt giang sơn.
Nhưng đáng tiếc, thiên ý trêu ngươi.
Không những không ám sát được Tiêu Dương, ngược lại An vương còn bỏ mạng ngay tại nơi phục kích.
Lạc Anh có lẽ đã vô tình cứu được Hoàng đế, vì vậy sau khi nàng chết, gia đình mới đột nhiên được ban thưởng một khoản bạc lớn.
Vì đây là nỗi ô nhục của hoàng thất, Tiêu Dương đã ra lệnh phong tỏa tin tức, ngụy trang thành "An vương bị sơn tặc giết hại".
Lần này trở về Thái phó phủ, ta không còn đường trốn tránh nữa.
Ta cần một chỗ dựa thật vững chắc, nếu không, một khi quay lại, ta sẽ mãi bị vây hãm trong tay người nhà Thái phó phủ.
May mắn thay, ta quen thuộc địa hình vùng ngoại ô, lại có sự chuẩn bị từ trước, có đến chín phần nắm chắc rằng có thể cứu được Hoàng đế.
Thế là, ta đã cược một ván lớn.
Và kết quả chứng minh rằng, ta đã thắng.
Dựa vào thái độ cung kính của vị thống lĩnh cấm quân với nam tử hoa phục kia, ta gần như có thể khẳng định hắn chính là Hoàng đế Tiêu Dương.
Xách theo bó dược liệu, ta xuống núi.
Từ xa, ta đã thấy nha hoàn giám sát ta đang đứng chờ ở cửa rừng, trên mặt lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.
Vừa nhìn thấy ta, nàng lập tức cất giọng khó chịu:
"Sao bây giờ mới xuống? Người trong phủ đã đến, muốn đón tiểu thư về rồi!"
Lúc này ta mới sực nhớ, mấy ngày qua chỉ mãi lo chuyện cứu giá, lại quên mất hôm nay chính là ngày Thái phó phủ cho người đến đón ta hồi kinh.
Vội vàng thu dọn hành lý, trước khi rời đi, ta để lại toàn bộ số bạc mình tích góp bao năm cho Lạc Anh…
Ta đã cướp đi cơ hội của nàng.
Dù ta đã vô tình cứu được mạng Lạc Anh, nhưng cũng đồng thời khiến nàng mất đi công lao cứu giá.
Số bạc này, xem như là một chút bù đắp.
Những năm tháng sống ở vùng nông thôn, ta và Lạc Anh cùng nhau lớn lên, tình nghĩa sâu đậm. Hôm nay chia xa, không biết còn có cơ hội gặp lại hay không.
Ta nắm chặt tay nàng, dặn dò:
"Nhớ bảo trọng. Nếu có cơ hội, ta nhất định sẽ quay lại thăm muội. Nơi núi sâu đầy rẫy thú dữ, sau này hãy hạn chế vào rừng hái thuốc."
Lạc Anh siết chặt tay ta, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, liên tục gật đầu đồng ý.
Cơn gió nhẹ lướt qua, làm vạt áo nàng khẽ bay.
Giữa khoảnh khắc mông lung ấy, ta chợt nhìn thấy dưới lớp áo ngoài, có một món trang sức trông rất quen thuộc.
Ta định bước lên xem kỹ hơn, nhưng nha hoàn giám sát ta đã không còn kiên nhẫn, lập tức chen vào giữa, mạnh mẽ gỡ rời đôi tay đang nắm lấy nhau.
Không còn cách nào khác, ta đành buông bỏ.
Sau khi từ biệt Lạc Anh, ta bước lên xe ngựa, trong ánh mắt khinh miệt của nha hoàn, lên đường hồi kinh.
Xe ngựa rung lắc suốt mấy canh giờ, cuối cùng cũng dừng trước cổng Thái phó phủ.
Tiếng xa phu hô lớn gọi dừng xe khiến ta bừng tỉnh khỏi giấc ngủ chập chờn.
Trong khoảnh khắc ấy, một tia sáng lóe lên trong đầu ta.
Ta chợt nhớ ra, món trang sức mà Lạc Anh đeo bên người chính là tín vật kiếp trước ta nhận được từ Tạ Cư An!
Sao nó lại ở chỗ nàng ấy?!
Chẳng lẽ... Tạ Cư An chưa chết?!
Nếu sớm biết vậy, ta đã nhân cơ hội đó mà bổ thêm mấy chục nhát dao rồi!
Không được, ta phải quay lại xem rõ ngọn ngành.
Ta vừa vén màn xe, còn chưa kịp bước xuống, đã bị mấy bà già thô sử trong phủ xông lên túm chặt, kéo thẳng xuống khỏi xe ngựa.
Miệng thì cung kính gọi "Nhị tiểu thư", nhưng động tác lại không có chút tôn trọng nào.
Ngay cả lúc ta vùng vẫy phản kháng, bọn chúng còn thừa cơ mạnh tay véo ta mấy cái, đau đến mức suýt nữa ta bật ra tiếng rên.
Ta suýt quên mất, đây chính là Thái phó phủ.
Một nơi mà từ lâu ta đã không còn chốn dung thân.
Xem ra, ta tạm thời không thể rời đi được.
Chỉ có thể tùy cơ ứng biến, từng bước dò xét tung tích của Tạ Cư An.
Mấy bà già thô sử kia lôi ta đi qua cổng hông, đưa thẳng vào Thái phó phủ.
Trên đường đi, ta cố nặn ra một nụ cười, tìm cách moi thông tin từ họ.
Dù sao thì kiếp này, vì ta sống lại mà không ít chuyện đã rẽ sang hướng khác, ta không chắc lần này hồi phủ sẽ phải đối mặt với điều gì.
Nhưng đáng tiếc, miệng mấy bà này giống như bị hàn kín bằng sắt, không hé ra nửa lời.
Ngay cả khi ta giả bộ than thở rằng đã lâu không về phủ, muốn đến thỉnh an phụ thân trước, cũng bị họ dễ dàng gạt đi.
"Đường xa vất vả, Nhị tiểu thư cứ nghỉ ngơi trước. Khi nào lão gia muốn gặp, tự nhiên sẽ gọi người đến truyền tin."
Thế là ta bị tống vào tiểu viện hẻo lánh mà kiếp trước từng ở.
Nha hoàn giám sát ta lập tức đi báo tin cho tỷ tỷ, còn trong viện chỉ để lại một nha hoàn câm, để ta có muốn hỏi cũng chẳng hỏi được gì.
Kiếp trước, đến thời điểm này, tin tức An vương gặp nạn đã lan truyền khắp kinh thành.
Nhưng hiện tại, không hề có một chút phong thanh nào cả.
Xem ra, vì ta sống lại, không ít chuyện đã ngấm ngầm thay đổi.
5.
Sáng sớm hôm sau, ta còn chưa kịp tỉnh dậy, cửa phòng đã bị người ta thô bạo đá văng.
Người đến không ai khác, chính là tỷ tỷ của ta – Tô Cẩm Ninh.
Vừa thấy ta còn đang ngái ngủ, nàng ta đã lập tức vươn tay lôi thẳng ta xuống giường, rồi bóp chặt cằm ta, buộc ta phải nhìn thẳng vào mắt nàng.
"Xem ra những năm nay sống ở nông thôn, muội muội cũng thoải mái lắm đấy! Da dẻ trắng trẻo, dung mạo càng ngày càng giống con tiện nhân đã chết yểu kia!"
Nàng ta nhếch môi, giọng điệu tràn đầy ác ý.
Mẫu thân ta vốn là con gái của một thư sinh, dung nhan như hoa như ngọc. Phụ thân ta – Thái phó đại nhân, nhìn trúng dung mạo của bà nên cưỡng ép bà làm thiếp.
Nhưng tình yêu của ông ta quá mức hời hợt, chỉ vài năm sau, đã hoàn toàn vứt bỏ mẫu thân.
Đại phu nhân căm ghét mẫu thân ta, đến khi bà qua đời, bà ta liền tìm cớ tống ta đến trang viên ngoại ô.
Đại phu nhân ghét ta, vậy nên con gái ruột của bà ta – Tô Cẩm Ninh dĩ nhiên cũng không ưa ta.
Nhưng nàng ta vạn lần không nên, ngàn vạn lần không nên, nhục mạ người mẹ đã khuất của ta!