5.
Tôi đang ở trong rừng sâu núi thẳm quay phim, vừa diễn vừa chơi với mèo, sống yên bình như tiên, ai ngờ… rắc rối tự mò đến tận cửa.
Cô nàng họ Đổng – tiểu thư nhà đối tác của họ Lịch – mò đến tận khách sạn nơi tôi ở, thẳng thừng ném cho tôi một chiếc thẻ ngân hàng, bảo tôi ly hôn với Lịch An.
Nói thật thì… tôi hơi động lòng.
Đây là lần đầu tiên có người theo đuổi Lịch An, khi mắng chửi tôi thì vẫn nhớ kèm theo… tiền. Ít ra còn chịu tôn trọng "giá trị thị trường" của tôi.
Tiếc rằng, tôi và Lịch An đã có thỏa thuận rõ ràng. Tôi không thể là người đơn phương phá vỡ cam kết được.
Tôi vẫn giữ thái độ ôn hòa, từ chối một cách nhẹ nhàng:
“Cô Đổng à, chuyện này tôi không tự quyết được đâu, hay cô cứ thử nói chuyện với Lịch thiếu xem sao.”
Ai ngờ cô ta lại tưởng tôi định bám riết không buông, mắng thẳng mặt tôi một câu: “Con đĩ.”
Hôm sau, cái tên “Quản Thuần Lăng” của tôi lập tức leo lên hot search.
Cư dân mạng thi nhau bóc gốc gác của tôi – bố nghiện cờ bạc, mẹ bán con, một gia đình nát như tương, thế mà vẫn bon chen vào giới giải trí được vai tốt, không biết có bí kíp gì.
Vài bức ảnh mờ mờ chụp lưng tôi khi bước lên một chiếc xe sang cũng bị đem ra làm bằng chứng – rằng tôi có “kim chủ” bao nuôi.
Bọn họ biết rõ – nhà họ Lịch và cả Lịch An sẽ không bao giờ ra mặt vì tôi. Thậm chí họ còn nghĩ tôi đang làm bẩn thanh danh của nhà họ.
Chị quản lý gọi tôi, nói đã nhờ phòng PR công ty xử lý, chuẩn bị hạ hot search cho tôi.
Chưa đến mấy phút sau, không chỉ hot search biến mất mà toàn bộ bình luận tiêu cực liên quan đến tôi cũng bị xoá sạch.
Tôi ngạc nhiên cảm thán:
“Wow, bộ phận PR làm nhanh quá! Xứng đáng được tăng lương luôn!”
Kết quả là chị quản lý bên kia lặng thinh vài giây, rồi nói:
“...Tôi còn chưa liên hệ được bên PR mà?”
...Hả?
Vậy thì ai giúp tôi?
Còn đang bối rối, thì có tiếng gõ cửa phòng khách sạn.
Tôi nghĩ đạo diễn đến hỏi về vụ hot search, vội ra mở cửa.
Không ngờ, trước mắt tôi lại là một “cây cột người” quen thuộc.
Lịch An.
Tôi cứng họng:
“Lịch… Lịch thiếu?”
Hiếm lắm mới thấy Lịch An không mặc vest.
Anh ta hôm nay mặc áo thun trắng và quần ống rộng kiểu casual, nhìn trẻ ra cả mấy tuổi, y như sinh viên mới tốt nghiệp vậy.
Anh ta mở miệng:
“Mai đi dự tiệc với tôi.”
Tôi vừa định lên tiếng từ chối, còn chưa nói được chữ nào, anh ta đã tiếp lời:
“Tôi xin nghỉ cho cô ba ngày rồi.”
…Ờ, đã sắp xếp xong xuôi hết thế rồi, tôi còn có thể nói gì nữa?
Tôi tưởng nói xong anh ta sẽ đi, ai ngờ người vẫn đứng nguyên tại chỗ, còn tôi thì ngơ ngác đứng ở cửa, hai bên nhìn nhau im lặng.
Tôi thấy trong mắt anh hình như có gì đó… băn khoăn?
Lấy hết can đảm, tôi thử thăm dò "thánh ý":
“Lịch thiếu, ngài… muốn vào ngồi chơi một lát không?”
Cuối cùng, vị kim chủ cao quý cũng chịu hé môi:
“Cô không thu dọn đồ à?”
Hả? Một dấu chấm hỏi to tướng hiện ra trong đầu tôi.
Anh ta thấy rõ vẻ ngơ ngác trên mặt tôi, đành phải nói thẳng:
“Tôi đến đón cô về nhà.”
6.
Ngồi trên ghế phụ, đầu óc tôi vẫn còn hơi mơ hồ.
Lịch thiếu lẫy lừng kia… lại đích thân đến đón tôi?
Tự lái xe?
Chạy bốn tiếng đồng hồ về nhà?
Về nhà… cái từ đó, nghe thật xa lạ.
Căn nhà đó, vốn đâu phải nơi thuộc về tôi.
Trong xe yên ắng đến đáng sợ. Tôi cảm thấy mình nên nói gì đó, để không khí đỡ gượng gạo hơn một chút.
“Lịch thiếu… vụ hot search kia… là anh giúp tôi dọn xuống sao?”
Anh ta chỉ thản nhiên đáp:
“Ừ, tiện tay thôi.”
Tiện tay?
Chuyện của tôi vốn chẳng liên quan gì đến sự phát triển của công ty anh ta, làm sao có thể gọi là "tiện tay" cho được.
Tôi vẫn ngoan ngoãn đáp:
“Cảm ơn.”
Anh ta nói:
“Không có gì.”
Không khí lại rơi vào trầm lặng.
Tôi nhìn chằm chằm vào con đường phía trước, ngón tay xoắn lại với nhau, thầm mong thời gian trôi nhanh một chút.
Không ngờ, điều ước ấy lại thành hiện thực — tôi ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.
Mơ mơ màng màng tỉnh lại, đập vào mắt đầu tiên là một gương mặt nam tính đầy góc cạnh.
Tôi còn nhìn thấy rõ hàng lông mi dài rợp khẽ rung, và trong đôi mắt kia, đồng tử hình như co rút lại trong chớp mắt.