Ta thất thần trở về cung, Sơ Vân đề nghị giúp ta tắm rửa. Đáng lẽ ta nên từ chối, nhưng chẳng hiểu sao lại gật đầu đồng ý.
Nàng dường như đoán được điều gì, cho các cung nữ khác lui ra, chỉ mình nàng ở lại chăm sóc ta.
Khi thấy những vết bầm tím khắp cơ thể ta, đôi mắt nàng đỏ hoe, nhưng không nói một lời.
Ta im lặng, nàng cũng chẳng dám nhìn lâu, chỉ nhẹ nhàng nhúng khăn vào nước rồi lau rửa cho ta, từng động tác chậm rãi, sợ làm ta đau.
Thời gian trôi đi như không còn tồn tại, khi ta bừng tỉnh thì nàng đã khẽ khàng cài lại chiếc khuy cuối cùng trên áo cho ta.
Mặc xong, ta khẽ hỏi, giọng khàn đặc: “Ta phải làm gì đây?”
Câu hỏi ấy, như thể không phải để hỏi nàng, mà để hỏi chính mình.
Sơ Vân cúi đầu, giấu kín nét mặt.
Nàng theo ta vào cung từ ngày đầu tiên, cũng chỉ lớn hơn ta hai tuổi, không cha không mẹ, một mình vào cung, là người duy nhất đối đãi chân thành với ta.
Ta chờ rất lâu, cuối cùng nàng cũng ngẩng lên nhìn ta.
“Điện hạ đừng để lộ chuyện này, giờ chỉ có thể đi từng bước mà thôi.”
Ta khẽ gật đầu, dường như chẳng còn lựa chọn nào khác.
Ba ngày trôi qua nhanh chóng, thoáng chốc đã đến ngày thành thân. Ta nắm chặt tay áo Sơ Vân, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh ngắt.
Ta sợ, thật sự rất sợ.
Chỉ cần nghĩ đến việc Lục Giang Lâm phát hiện ra ta không còn trinh trắng, ta liền run rẩy không ngừng.
Ta sợ ánh mắt thất vọng của chàng. Không chỉ chàng, giờ đây ta sợ bất kỳ ai nhìn mình, cứ ngỡ họ có thể nhìn thấu qua lớp áo lộng lẫy này, thấy rõ sự nhơ nhuốc của ta.
Xung quanh ngập tràn tiếng cười vui vẻ, nhưng ta như đang đứng giữa băng giá, trong đầu không ngừng chìm vào suy nghĩ.
Phụ hoàng, dù bệnh nặng vẫn cố gắng tự mình tiễn ta xuất giá, nắm tay ta, dặn dò.
“Gả chồng rồi phải sống tốt, đừng bướng bỉnh như trẻ con nữa.”
Ta cắn chặt môi, khẽ gật đầu, lòng tràn ngập hối hận.
Những năm qua, có lẽ phụ hoàng thực sự xem ta như cái bóng của Trưởng công chúa Bảo Châu, nhưng vào khoảnh khắc ấy, ta tin rằng khi ông nói lời tạm biệt, ông thật lòng xem ta là con gái của mình, chứ không phải người con gái đã mất từ lâu.
Nhưng ta đã làm gì để đáp lại tình yêu ấy?
Nước mắt rơi từng giọt, ta từng bước từng bước bước lên kiệu hoa, không dám quay đầu lại.
Kiệu hoa đưa ta đến phủ Vĩnh An Hầu. Sau lễ bái đường, ta ngồi trong tân phòng, chờ đợi phu quân của mình.
Chiếc mũ phượng trên đầu nặng trĩu, nặng đến mức ta cảm giác không đỡ nổi. Tấm khăn trùm đỏ che khuất tầm nhìn, vừa mệt mỏi, vừa bức bối, khiến lòng ta càng thêm nặng nề.
Khi sự im lặng bao trùm, cảm giác bất an trở lại. Ta run rẩy nắm chặt tay Sơ Vân, không muốn nàng rời đi.
Cuối cùng, điều cần đến cũng đã đến.
Sơ Vân khẽ trấn an, nhẹ nhàng gỡ tay ta ra rồi lui xuống.