“Tô Kỳ, lại là cô gây chuyện gì nữa đây?”
“Ngôn Chi vừa nhận được giải thưởng quan trọng như vậy, là chuyện đại hỷ của nhà họ Cố chúng tôi.
Cô không thể ngoan ngoãn một chút sao?”
“Không biết nhà tôi xui xẻo kiểu gì, mới rước phải cô – loại con dâu không có số ngẩng đầu, chỉ giỏi kéo lùi cả cái nhà!”
Phía sau bà ta, Lâm Vi Vi rụt rè núp sau lưng, tay bám lấy gấu áo, giọng nhỏ nhẹ run run:
“Bác gái… bác đừng trách chị Tô Kỳ, tất cả là… tại con…”
“Không liên quan đến con!” – bà Cố quay phắt lại, cắt lời cô ta, rồi dịu dàng nắm lấy tay Vi Vi, giọng điệu mềm đến mức khiến người ta sởn da gà.
“Yên tâm đi con, có bác ở đây rồi, chẳng ai dám động đến con hay cháu nội của bác đâu.”
“Cháu đích tôn của nhà họ Cố… không phải ai cũng xứng được sinh ra đâu.”
Một già một trẻ, phối hợp ăn ý.
Một màn “mẹ chồng nàng dâu thân thiết” được diễn trọn vẹn ngay trước mặt tôi.
Tôi đứng im, cảm giác như đang xem một vở kịch rẻ tiền diễn giữa phòng khách nhà mình.
Cố Ngôn Chi thấy mẹ tới thì lập tức như cá gặp nước, khí thế tăng vọt, chỉ tay vào tôi, mách lẻo:
“Mẹ! Cô ta điên rồi!
Vừa rồi cô ta gọi điện cho giáo sư Vương Huy Chi, bảo sẽ tố cáo con!”
“Cái gì?!”
Sắc mặt bà Cố lập tức biến đổi.
Bà ta quay ngoắt lại, ánh mắt như muốn đâm xuyên tôi.
“Tô Kỳ, cô dám?!”
Bà ta sải bước về phía tôi, tay giơ lên, bàn tay vung cao chuẩn bị tát thẳng mặt tôi.
Tôi không hề tránh.
Chỉ đứng yên, ánh mắt bình thản nhìn thẳng vào bà ta — không e ngại, không sợ hãi.
“Bà Cố à, cái tát này nếu thực sự giáng xuống,
thì tiêu đề trang nhất ngày mai, có khi không còn là ‘Thiên tài kiến trúc sư giành giải quốc tế’ nữa đâu.”
“Mà sẽ là: ‘Phu nhân Chủ tịch Tập đoàn Cố thị tát con dâu giữa đêm, nghi ngờ bùng nổ mâu thuẫn nội bộ.’”
“Bà thấy sao? Tiêu đề nào có thể giúp cổ phiếu nhà họ Cố tăng giá hơn?”
Bàn tay bà ta khựng lại giữa không trung, muốn hạ xuống cũng không xong, muốn thu lại cũng không nổi.
Gương mặt đã qua bao lớp dưỡng da kia bắt đầu run lên vì tức giận.
“Cô… Cô là đồ đàn bà độc miệng! Dám uy hiếp tôi?!”
“Tôi không uy hiếp.” – Tôi nhếch môi, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng trong mắt thì lạnh như băng đá.
“Tôi chỉ nhắc nhở bà – đừng quên mình đang đứng ở đâu, và đang mang họ gì.”
Tôi dừng một nhịp, ánh mắt sắc lẹm lướt qua bà ta, nhìn thẳng về phía sau – nơi Cố Ngôn Chi vẫn đứng đó, hèn nhát trốn sau bóng mẹ mình.
“Còn nữa…”
“Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình được gả vào hào môn, hay cao quý gì khi mang danh vợ anh.”
“Năm đó… là anh quỳ gối trước cửa nhà tôi,
cầu xin tôi… làm vợ anh.”
3.
“Cô nói dối!” – Cố Ngôn Chi như con mèo bị giẫm trúng đuôi, lập tức nhảy dựng lên.
Dĩ nhiên anh ta sẽ không bao giờ dám thừa nhận.
Năm xưa, khi anh ta còn là một kiến trúc sư vô danh, để có được lá thư giới thiệu từ một người bạn cũ của bố tôi – tấm vé duy nhất giúp anh lọt vào một cuộc thi thiết kế mang tính quyết định –
anh ta đã không ngần ngại vứt bỏ cả lòng tự trọng.
Đêm ấy, đứng trước cánh cổng nhỏ của căn nhà tứ hợp ở khu Tây Thành,
anh ta đội mưa đứng chờ suốt một đêm.
Nhưng bây giờ, khi đã vinh hiển lên bục nhận giải, những ký ức nhếch nhác đó… đương nhiên phải bị xóa sạch.
Bà Cố nghe xong thì bật cười khẩy, giọng khinh khỉnh:
“Tô Kỳ, cô muốn bịa chuyện thì cũng nên biết điểm dừng.”
“Con trai tôi muốn kiểu phụ nữ nào mà chẳng được?
Phải quỳ gối trước cửa nhà cô à? Nực cười thật đấy!”
“Tôi mặc kệ cô đang toan tính cái gì, hôm nay tôi nói rõ ràng luôn ở đây.”
Bà ta sải bước về phía tôi, ánh mắt lạnh lùng, giọng trầm xuống, như thể đang ép tôi vào đường cùng:
“Ngay bây giờ, lập tức gọi điện cho ông Vương, nói rằng vừa nãy cô uống say, nói nhảm.”
“Chuyện này, phải bị chôn vùi tại đây. Nếu không…”
“Đừng trách tôi phũ sạch mọi nể tình cũ.”
Tôi bật cười, như vừa nghe một câu chuyện hoang đường:
“Tình cũ?”
“Giữa chúng ta… từng có tình cảm gì sao?”
“Trong mắt bà, tôi chẳng qua chỉ là người phụ nữ không công không lương, ở nhà nấu ăn giặt giũ, chăm sóc con trai bà, để anh ta yên tâm phấn đấu.”
“Một kẻ giúp việc miễn phí,
mà bà gọi là ‘con dâu’.”
Sắc mặt bà ta lập tức sầm lại, mắt long lên như muốn xé xác tôi.
“Cô đừng có được đằng chân lân đằng đầu!”
“Tô Kỳ,
Tôi cho cô một cơ hội cuối cùng.”
“Ngoan ngoãn nghe lời, tiếp tục làm mợ Cố cho yên ổn, tôi có thể xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”
“Đứa bé trong bụng Vi Vi, sinh ra sẽ được ghi danh dưới tên cô.
Sau này vẫn là con của cô.”
“Còn nếu không…” – giọng bà ta lạnh như băng –
“Thì hãy xách mấy quyển sách rách của cô, cút khỏi nhà họ Cố này!
Đừng mơ lấy nổi một đồng!”
“À phải rồi, cái công việc vớ vẩn của cô ở bảo tàng ấy…
Tôi chỉ cần một cuộc gọi, là đủ khiến cô không còn chỗ đứng ở đó nữa.”
Từng câu, từng chữ, như lưỡi dao được tẩm độc, đâm trúng vào nơi mềm yếu nhất của tôi.
Bà ta tưởng rằng đã nắm chắc nhược điểm của tôi trong lòng bàn tay.
Một người phụ nữ không gia thế, không tiền bạc, không chỗ dựa, chỉ biết cam chịu và sống bám vào đàn ông —
thì còn đường nào khác ngoài im lặng mà sống tiếp?
Bên cạnh, Lâm Vi Vi đúng lúc cất giọng, nhẹ như gió thoảng:
“Chị Tô Kỳ… chị nghe lời bác đi mà.