8.
Thấy tôi đưa tay nhận lấy tấm vé tàu, Thẩm Mặc mới thở phào nhẹ nhõm.Anh suy nghĩ một lúc, rồi rút điện thoại chuyển cho tôi năm nghìn tệ.
“Trên tàu có toa phục vụ ăn uống, đói thì cứ sang đó, muốn ăn gì cứ mua, anh bao hết!”
Tôi vừa định từ chối, thì giọng nói lanh lảnh, đáng yêu của Thẩm Mạn vang lên từ phía trên:
“Anh ơi, anh bảo mua cho em cổ vịt và chân vịt om mang theo ăn trên đường, mai tụi mình xuất phát rồi, anh mua chưa đấy?”
Thẩm Mặc ngẩng đầu, ánh mắt đầy chiều chuộng:
“Cái con nhóc này! Thứ em muốn, anh có lần nào không mua đâu?”
Tôi cúi đầu nhìn màn hình chuyển khoản trên điện thoại, khẽ cười nhạt.
Hóa ra, những thứ Thẩm Mạn muốn ăn, Thẩm Mặc sẽ đích thân đi mua.Còn tôi, anh chỉ chuyển tiền, rồi bảo tự mua lấy.
Có lẽ… anh thậm chí còn chẳng biết tôi thích ăn gì.
Nhưng thôi, những điều ấy giờ cũng không còn quan trọng nữa.
Dù sao, tôi cũng sắp rời đi rồi.
9.
Sáng hôm sau, cả nhà đã thay đồng phục gia đình, rộn ràng chuẩn bị xuất phát.
Nhìn tôi vẫn mặc bộ đồng phục xanh – trắng hôm trở về, đôi mày mẹ tỉ mỉ vẽ từ sáng liền nhíu chặt lại, giọng không vui:
“Đã sắp đi rồi mà sao con chưa thay đồ?”
Tôi ngạc nhiên nhìn sang anh trai.Anh chưa nói với mẹ là tôi sẽ phải tự đi tàu nhanh trước sao?
Anh thoáng khựng lại. Có lẽ việc trong nhà đột nhiên thêm một người khiến trách nhiệm anh gánh cũng tăng theo. Anh bực bội giải thích:
“Xe không đủ chỗ, con đã mua cho Hồng Anh vé tàu nhanh, để em ấy đi trước, đến đó chờ chúng ta.”
Mẹ sững người, thoáng chốc bối rối, rồi nhìn tôi với ánh mắt ngập ngừng, trách anh trai:
“Chuyện lớn thế này sao con không nói sớm với mẹ?Mẹ đã sắp xếp hành lý xong hết rồi! Giờ còn phải mở ra lấy đồ của Hồng Anh ra…”
“Không cần mở đâu mẹ.” – Tôi dịu giọng nhắc – “Trong đó toàn đồ của Thẩm Mạn thôi, không có đồ của con.”
Trong giây lát, gương mặt trắng như sứ của mẹ bỗng đỏ bừng, giống hệt con mèo bị dẫm phải đuôi. Bà rưng rưng nhìn tôi:
“Hồng Anh… con đang trách mẹ thương em hơn con phải không?Xin lỗi con, mẹ chỉ là… chưa quen khi con trở về đột ngột… Mẹ cũng đột nhiên có thêm một đứa con gái… Con đừng giận nhé, mẹ sẽ sửa. Mẹ nhất định sẽ chú ý hơn, được không?”
Mẹ vừa khóc vừa nhìn tôi.Bố bước đến, kéo mẹ vào lòng, giọng nặng nề quở trách tôi:
“Chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà làm mẹ con khóc ư? Lam Hồng Anh, con để phép tắc ở đâu rồi?”
Ngay lúc ấy, Thẩm Mạn nhào tới, nước mắt lưng tròng, cuống quýt xin lỗi:
“Xin lỗi chị! Chị đừng giận bố mẹ nữa, tất cả là lỗi của em!Là em chiếm chỗ đáng ra của chị, em vốn không phải con ruột của bố mẹ, lẽ ra chỗ ngồi trên xe phải để chị.Chị đừng giận, em… em không đi nữa, em nhường chỗ cho chị!Xin chị đừng cãi nhau với bố mẹ có được không? Bố mẹ thực sự yêu chị, chị mới là con ruột của họ mà…”
10.
Thẩm Mạn khóc đến mức nghẹn ngào, thở không ra hơi.
Thẩm Mặc siết chặt nắm đấm, bỗng lớn tiếng quát:
“Đủ rồi! Đừng cãi nhau nữa! Tất cả là lỗi của anh!”“Hồng Anh, nếu em không muốn đi tàu một mình, sao không nói sớm với anh? Phải đợi đến khi làm ầm ĩ trước mặt bố mẹ sao?”“Bây giờ cả nhà chẳng ai vui, em hài lòng rồi chứ?”
Tôi vừa hé miệng định giải thích, thì anh trai như hụt hơi, đẩy tôi ra ngồi bên cạnh ghế phụ:
“Thôi được rồi, chuyện này không trách Hồng Anh, cũng không trách bố mẹ, tất cả là do anh.”“Vậy đi, anh sẽ nhường chỗ cho Hồng Anh. Bố mẹ, hai người đưa Hồng Anh và Mạn Mạn đi bằng xe, còn anh… anh sẽ đi tàu. Như vậy được chưa?”