18.
Chỉ mấy ngày không gặp mà Thẩm Mặc đã tiều tụy hẳn, râu ria lởm chởm.Quần áo nhàu nát, trông như vừa mới nhảy xuống từ chuyến tàu xanh.
Bố mẹ cũng theo đến, phía sau còn có Thẩm Mạn với gương mặt đầy oán hận.
Nhìn tôi mặc bộ đồng phục cũ, tay xách một thùng cám heo lớn, mẹ òa khóc ngay tại chỗ:
“Hồng Anh! Con ơi, chịu ấm ức sao không nói với bố mẹ?”“Con có biết không, con bỏ đi không một lời, bố mẹ và cả anh con lo đến phát điên!”
Bố khẽ ho một tiếng, giọng vừa như trách, vừa như xin lỗi, chậm rãi nói:
“Chuyện vé tàu và khách sạn là lỗi của Thẩm Mặc và Thẩm Mạn. Bố để hai đứa xin lỗi con.”“Nhưng con cũng không nên như thế. Đã nói là cả nhà cùng đi du lịch, chỉ vì mâu thuẫn một chút với anh và em mà con bỏ về, chặn hết liên lạc, thế có đáng không?”
Anh trai Lam Hồng Quân từ ngoài bước vào, đứng cạnh tôi, nắm chặt tay tôi, lạnh lùng đáp lại:
“Tôi cũng thấy không đáng. Cả nhà đi chơi, ngay cả con chó cũng có chỗ ngồi, riêng Hồng Anh thì không. Mấy người còn mặt mũi nào nói là chuyến đi mừng Hồng Anh trở về?”
Bố mẹ bị câu nói của anh làm đỏ mặt.Thẩm Mặc càng thêm cúi gằm, bởi chính anh khi ấy cũng theo bản năng chọn mang theo con chó của Thẩm Mạn, để tôi phải đi tàu một mình.
Thẩm Mạn đột nhiên bật khóc, bước đến trước mặt tôi, giả vờ quỳ xuống:
“Chị ơi, tất cả là lỗi của em. Nếu không phải em nằng nặc đòi mang Đa Đa theo, anh đã không để chị đi tàu một mình.Chị có giận thì giận em đi. Bố mẹ và anh trai là vô tội.Họ khó khăn lắm mới tìm được chị. Mẹ còn chuẩn bị chuyến đi này rất lâu để đưa chị ra ngoài chơi.Em biết chị không thích em, ghét em cướp đi mọi thứ đáng lẽ thuộc về chị.Chị cứ đánh, cứ mắng em cũng được, chỉ cần chị chịu tha thứ cho bố mẹ và anh trai…”
19.
Thấy tôi vẫn thản nhiên, không động lòng, Thẩm Mạn nghiến răng, thật sự quỳ xuống.
Nhưng chỉ một giây sau, cô ta ôm gối, ngã quỵ xuống đất đầy đau đớn.
“Mạn Mạn!”
Bố mẹ và Thẩm Mặc hoảng hốt lao đến.
Thẩm Mạn buông tay, lộ ra vết xước nơi đầu gối bị viên sỏi rạch chảy máu.
Thẩm Mặc lập tức đỏ mắt, gào lên với tôi, giọng gần như mất kiểm soát:“Lam Hồng Anh! Anh đã nói tất cả là lỗi của anh! Sao em cứ nhất quyết không tha cho Mạn Mạn?”
Mẹ tôi cũng đỏ hoe mắt, nhìn tôi đầy thất vọng:“Nếu biết con không dung nổi Mạn Mạn, thì ngay từ đầu mẹ đã không nên đưa con về!”
“Được thôi. Vậy thì khỏi cần đưa về nữa.” – tôi bình tĩnh mở miệng.
Cả sân lập tức chìm vào tĩnh lặng chết chóc.
Mẹ đưa tay bịt miệng, không tin nổi lời tôi vừa nói.Bố mặt đỏ bừng, hiển nhiên không cam lòng khi bị tôi thẳng thắn chống đối.
Thẩm Mặc bế ngang Thẩm Mạn lên, lạnh lùng ném lại một câu:“Lam Hồng Anh, rồi em sẽ hối hận!”
Họ vội vã rời đi, trong mắt chỉ có cái đầu gối trầy một lớp da của Thẩm Mạn.
Anh trai Lam Hồng Quân của tôi tức đến mức nắm chặt nắm đấm.Nếu Thẩm Mặc không phải anh trai ruột của tôi, tôi tin chắc hôm nay anh Quân đã không kìm nổi, mà cho hắn một trận ra trò.
Từ nhỏ, anh luôn là người che chở tôi nhất.Ngày ấy, dân làng thường bàn tán rằng tôi chẳng giống bố, còn hoài nghi tôi là đứa con hoang mẹ lỡ dại sinh ra.
Anh tôi từng cầm ná cao su, bắn vỡ sạch cửa kính nhà những kẻ dám thì thầm sau lưng gọi tôi là “con hoang”.
Năm lớp 9, trong lớp có một thằng con trai bỏ học, ỷ thế không bị nhà trường quản, thường xuyên chặn đường quấy rối tôi sau giờ tan học.Anh tôi nghe được chuyện, liền trùm bao tải, đánh gãy cả hai chân nó.
Từ bé đến lớn, ngay cả chuyện đi học, anh cũng kiên quyết đích thân đưa đón tôi.Vậy mà bây giờ, nghe tin Thẩm Mặc lại để tôi một mình đi tàu xa như thế, anh đã sớm tức đến muốn đánh người.
Tôi vội vàng ôm chặt lấy anh, ngăn lại:“Thôi đi anh, gây ra một trận thế này, mặt nạ cũng rách hết rồi. Cắt đứt càng sớm càng tốt, sau này khỏi phải qua lại nữa.”
Tôi từ nhỏ đã biết cách dỗ dành anh.Quả nhiên, nghe tôi nói vậy, sắc mặt anh mới dần dịu lại.
Chúng tôi lúc đó đâu ngờ rằng, chẳng bao lâu sau, mình sẽ lại đối diện với gia đình Thẩm một lần nữa.
20.
Đang ăn cơm trưa thì bất ngờ, loa phát thanh ở đầu làng vang lên dồn dập:
“Các đồng chí kiểm lâm, dân quân, khẩn cấp tập hợp!”“Trên núi phía trước xảy ra cháy rừng, có người bị mắc kẹt, cần cứu viện gấp! Toàn bộ nhanh chóng tập hợp!”
“Anh!” – tôi hoảng hốt nắm chặt tay áo anh trai.