23.
Thẩm Mặc cuối cùng vẫn rời đi.Có lẽ, trong mắt anh ta, cô em gái nuôi cùng lớn lên bên cạnh, mãi mãi quan trọng hơn những chiến sĩ Hồng quân đã nằm lại dưới mộ phần lạnh lẽo kia.
Nhưng từ nhỏ, mẹ tôi đã luôn dặn tôi và anh trai rằng — nếu không có sự hy sinh anh dũng của các chiến sĩ năm xưa, trên đời này làm gì còn có chúng tôi hôm nay.
Trong mắt Thẩm Mặc, Thẩm Mạn là người thân của anh ta.Còn trong mắt tôi, những chú bộ đội Hồng quân chưa từng gặp mặt kia, mới chính là máu thịt, là người thân của tôi!
Ngọn lửa rừng cháy rừng rực ngay trên đầu.Dân làng mười dặm tám phương đổ về, ai cũng vác cuốc, cầm xẻng, lái máy cày, xách thùng nước, khiêng cả máy bơm.Cây này ngã xuống, lại có cây khác bị hạ, bãi cỏ này bị cày đi, lại nối tiếp bãi khác.
Người mệt đến kiệt sức thì lui ra, người khác lập tức thế chỗ tiếp tục đào.Những người rút xuống, đôi tay run rẩy, vừa cầm bánh thịt với chén trà nóng dân làng mang tới, vừa ngấu nghiến ăn.Ăn xong lại lập tức đổi ca, lao vào tiếp.
Từ ban ngày cho đến tận màn đêm buông xuống, ngọn lửa hừng hực thiêu sáng cả một vùng trời.
Nhưng ngay lúc ấy, một chuỗi ánh sáng khác cũng nối thành hàng — ánh pin, đèn đội đầu, ánh lửa đuốc… từng chấm nhỏ gắn kết lại, hóa thành một vệt sáng dài.
Vệt sáng ấy, đứng chắn giữa biển lửa và hàng ngàn sinh mạng dưới chân núi.Đó là phòng tuyến của chúng tôi.
Không thể lùi, vì sau lưng là sinh mạng của hàng nghìn dân lành.Không dám lùi, vì sau lưng còn có những chiến sĩ Hồng quân năm xưa đã lấy máu mình che chở chúng tôi.
Giờ đây, đến lượt chúng tôi phải bảo vệ họ!
Đúng lúc ấy, tiếng động cơ vang rền từ xa truyền tới.Là xe máy!
Những thiếu niên “ma lửa” dưới chân núi, gầm rú xe máy lao lên!Trên yên sau, từng thùng nước khoáng, từng thùng mì gói, thậm chí cả những chai nước ngọt ướp lạnh được quấn chăn mang theo.
Những kiểm lâm bị lửa táp bỏng, ngay lập tức được họ chở xuống núi cấp cứu.
Đúng lúc ấy, có người đột ngột hét lên:— Cao Thường Quân đâu? Cao Thường Quân đi đâu rồi?!
Đầu tôi ong một tiếng, tim như ngừng đập. Tôi bật dậy, lao thẳng về phía đông.Bên ấy chính là nhà trưng bày di vật liệt sĩ kháng chiến!
Rõ ràng vừa rồi tôi còn thấy anh trai mình, cùng Cao Thường Quân và mấy người nữa, chạy về phía đó để cứu di vật của các chiến sĩ…
Hơn trăm bậc thang, tôi không nhớ đã ngã bao nhiêu lần.Ngọn lửa hừng hực bao trùm cả nhà trưng bày, như phủ lên mắt tôi một lớp sương mù đỏ máu.
— Anh ơi!!!
Tiếng gào xé rách cổ họng, nhưng đáp lại tôi…chỉ là tiếng nổ đinh tai,và khung xà cháy đỏ rực, ầm ầm đổ sụp trong biển lửa.
24.
Anh trai tôi sẽ không chết.Anh từng hứa sẽ bảo vệ tôi cả đời, sẽ nhìn tôi lấy chồng sinh con, sẽ làm cậu của những đứa trẻ tương lai.
“Anh ơi, nếu anh bỏ tôi lại… sau này có ai bắt nạt tôi, tôi biết phải làm sao đây?”“Anh nhất định sẽ không chết, tôi tin anh sẽ không bỏ tôi lại đâu…”
Tôi đưa tay quệt mạnh nước mắt, rồi “tõm” một tiếng, nhảy thẳng xuống hồ nhỏ trước cửa nhà trưng bày.Cả người ướt sũng, tôi lao thẳng vào biển lửa.
Một bàn tay to bất ngờ kéo mạnh tôi lại.
“Anh? Anh không sao? Trời ơi, may quá…!” Tôi òa khóc, nhào vào lòng anh, khóc đến nấc nghẹn.
Anh vẫn an toàn. Nhưng Cao Thường Quân, chỉ vì chậm một bước chạy ra, đã bị xà nhà cháy đỏ rực đè gãy cả hai chân.
Sau khi ngọn lửa cuối cùng được dập tắt, chúng tôi vội đưa Cao Thường Quân đến bệnh viện huyện.Không ngờ lại bất ngờ gặp bố mẹ ruột ở đó.
Vừa thấy tôi, mẹ lao tới, giọng sắc bén như dao cắt:“Lam Hồng Anh, tại sao con không nghe điện thoại?”
Tôi sờ vào túi quần, khẽ cười chua chát:“Đi dập lửa thì điện thoại rơi mất trong núi rồi.”
Sắc mặt mẹ bỗng phủ đầy oán hận, bà nghiến răng:“Lam Hồng Anh, con đúng là đồ sao chổi!Lúc con chưa về, nhà này yên ổn biết bao.Con vừa trở lại, hết anh trai rồi đến em gái, tất cả đều gặp chuyện!”
Tôi siết chặt nắm tay, gằn từng chữ:“Thế còn Thẩm Mặc thì sao? Anh ta không phải đã đi theo Thẩm Mạn rồi à?”
Mẹ tôi ôm mặt, khóc nức nở không ngừng.Bố tôi như già đi mấy chục tuổi chỉ trong một đêm, giọng trầm xuống, nói với tôi:
“Ngày hôm qua, Mạn Mạn giận dỗi chạy vào núi, anh con đuổi theo, không may trượt chân, rơi xuống vách đá.”
“Lúc đó, anh con còn treo người trên một cành cây. Bố mẹ không xuống được, bố mẹ đã liều mạng gọi điện cho con, muốn nhờ con dẫn người đến cứu anh.”
“Nhưng con không nghe máy. Bố mẹ lại chạy về làng tìm người, mà trong làng lúc ấy chỉ còn vài ông bà già.Họ bảo những người còn đi được đều đã ra cứu lửa hết, còn họ thì bước đi còn khó.Bố mẹ mượn được dây thừng, nhưng khi quay lại… anh con đã rơi xuống rồi.”
“Còn Mạn Mạn… nó bị rắn độc cắn. Bác sĩ nói không xác định được loại rắn nào để tiêm huyết thanh phù hợp, giờ chỉ có thể điều trị tạm thời…”