01
Trong các truyện nói về đôi bạn thanh mai trúc mã, người ta thường viết rằng họ hòa thuận, thân thiết như người một nhà.
Thế nhưng ta và Lư Diên Khâm lại như một đôi oan gia, chỉ sợ đối phương sống tốt hơn mình.
Cãi cọ, lời qua tiếng lại đã thành chuyện thường ngày, còn những trò trêu chọc, chọc ghẹo thì không đếm xuể.
Mọi người đều nói hai chúng ta ầm ĩ mà vui vẻ, như một cặp oan gia hoan hỷ; song theo ta thấy, chẳng khác nào đầu trâu mặt ngựa, chẳng hợp chút nào.
May thay, mọi chuyện sắp kết thúc.
Bởi hắn sắp theo người cữu cữu làm tướng quân đến Tùy Châu để rèn luyện, chỉ vài ngày nữa là lên đường.
Hai nhà vốn là thế giao nên nhà ta cũng được mời tham dự tiệc đưa tiễn lần này.
Để tỏ lòng rộng lượng của bổn tiểu thư, ta đặc biệt chuẩn bị cho hắn một phần lễ vật.
Dù sao ra trận đao kiếm vô tình, dẫu ngày thường ta có hận đến mức muốn bẻ cổ hắn, trong thâm tâm vẫn mong hắn được bình an vô sự.
02
Khi ta đưa chiếc khóa bình an cho hắn, Lư Diên Khâm khoanh tay, liếc nhìn ta và nói: “Ta còn phải dựa vào thứ này để giữ bình an ư? Mê tín quá!”
Ta lập tức thu nụ cười lại, xoay người bỏ đi: “Không cần thì thôi!”
Hắn vươn tay từ phía sau, vòng qua cổ ta, giữ chặt không cho động đậy: “Ta nói không cần khi nào? Đưa đây.”
“Không cho!” Ta nắm chặt lấy chiếc khóa bình an, tức giận nói: “Ta còn chẳng muốn tặng ngươi! Đây là vật mẫu thân ta cầu được ở chùa Linh Chiếu, ta quý lắm!”
Hắn khẽ siết tay, dọa: “Giao ra, bằng không ta bóp cho ngất bây giờ.”
Ta thuận thế giả vờ ho sặc sụa, vừa ho vừa vỗ mạnh lên cánh tay hắn.
“Khụ, khụ, khụ… buông ra! Mau buông ra!”
“Sao thế?” Hắn vội vàng nới tay, hoảng hốt xoay ta lại: “Bị siết thật rồi ư? Ta đâu có dùng sức…”
Nhìn bộ dạng lúng túng của hắn, ta chẳng nén được, bật cười khúc khích.
03
“Đoạn Đình Tuyết! Ngươi dám lừa ta à?” Nói rồi, hắn đưa tay định giật lấy chiếc khóa bình an trong tay ta, ta lập tức xoay người bỏ chạy.
Đang lúc hai người đùa giỡn giành nhau chiếc khóa, Tôn tiểu thư xuất hiện ở cổng hoa viên.
“Diên Khâm.” Giọng nàng ta mềm mại, dịu dàng, nghe rất êm tai.
Thấy có người ngoài, ta lập tức thu lại vẻ nghịch ngợm, khẽ mỉm cười hành lễ với Tôn tiểu thư.
Lư Diên Khâm cũng lập tức trở lại bộ dáng nghiêm nghị, từ tốn chỉnh lại vạt áo: “Tôn tiểu thư, có chuyện gì sao?”
Tôn tiểu thư hơi khựng lại, nhưng vẫn giữ nụ cười: “Không có gì quan trọng, chỉ là nghe nói ngươi sắp ra chiến trường, ta đặc biệt đến chùa cầu một lá bùa bình an cho ngươi.”
“Không cần.” Lư Diên Khâm dứt khoát từ chối khiến Tôn tiểu thư khựng tay lại giữa chừng.
“Đoạn Đình Tuyết đã cầu cho ta một cái rồi, nếu còn nhận thêm của người khác thì lại thành rườm rà.”
Chậc! Lời nói này thật chẳng dễ nghe chút nào.
Quả nhiên, sắc mặt Tôn tiểu thư liền tái nhợt, môi mím chặt, đôi mày thanh khẽ chau, trông như sắp khóc.
Ta vội nói đỡ: “Không sao, không sao, vật của ta chẳng đáng gì, có tặng hay không cũng được. Tôn tiểu thư có lòng, đương nhiên nên nhận.”
Nào ngờ Lư Diên Khâm kéo ta đi luôn: “Câm miệng! Ai cho ngươi tự ý làm chủ thay ta!”
04
Trong buổi yến tiệc, Lư Diên Khâm cùng phụ mẫu đi chào hỏi khách khứa, nhưng lại sai người đưa cho ta một quả quýt xanh, nói là ngọt lạ thường.
Ta nghi hoặc nhìn tiểu đồng mang quýt tới: “Quýt còn xanh thế này mà ngọt ư?”
Tiểu đồng cúi đầu cung kính đáp: “Đây là thứ công tử mang về vào tháng trước khi cùng lão gia đến Cố Châu, nghe nói ngọt như mật. Công tử bảo ‘có qua có lại mới phải phép’, cảm tạ người đã tặng ngài chiếc khóa bình an.”
Cũng xem như hắn còn chút lương tâm, như vậy mới tạm coi là được.
Ta mỉm cười vui vẻ, nhận lấy rồi vội bóc ra, háo hức cho ngay một múi vào miệng.
Vừa cắn xuống, nước quýt lan đầy khoang miệng.
Nhưng…!!! Chua!
Ta lập tức trợn to mắt, rồi toàn bộ nét mặt co rút lại thành một khối.
Cực kỳ chua! Không sao chịu nổi!
Tiểu đồng len lén liếc ta một cái, cố nhịn cười: “Công tử nói… nói là để người khỏi xen vào chuyện người khác.”
Dứt lời, gã chạy mất.
Đối diện ánh mắt giận dữ của ta, Lư Diên Khâm ở bên kia vẫn cố nín cười, tiếp tục nói cười cùng khách khứa.
Tên Lư Diên Khâm chết tiệt! Dám lấy oán báo ơn!
Sắp đi rồi mà vẫn không quên chọc ghẹo ta một phen. Chờ đến khi có dịp, ta nhất định sẽ cho hắn biết tay!
Ta nói được thì làm được!
05
Ngày trước khi Lư Diên Khâm khởi hành, ta đặc biệt ăn vận chỉnh tề, mang theo món bánh hoa quế tự tay làm, đến sớm để tiễn hắn.
Ta bắt chước trong thoại bản, hướng hắn thi lễ thật trang trọng, nói: “Từ nay biệt ly, mong công tử bảo trọng.”
Hắn im lặng một thoáng, rồi nhếch môi chế giễu: “Ngươi lại lên cơn gì thế?”
Quả thật, với kẻ như Lư Diên Khâm, chỉ cần đối tốt một chút là hắn liền trêu chọc.
Ta trừng mắt nhìn hắn, rồi nhét mạnh hộp bánh vào lòng hắn: “Ăn đi, là mẫu thân ngươi tự tay làm đấy.”
Vừa nói xong ta liền hối hận, vội vươn cổ nhìn quanh xem có ai nghe thấy không.
Hắn nhìn thấu được tâm tư của ta, cố ý trêu chọc, quay người làm bộ hành lễ về phía sau ta: “Mẫu thân, người về rồi.”
Tim ta giật thót, lập tức xoay lại hành lễ: “Lư phu nhân an khang.”
Hồi lâu vẫn không thấy ai đáp, phía sau chỉ vang lên tiếng hắn cười ha hả.
Ta lén nhìn lại, quả nhiên sau lưng chẳng có ai cả!