09
Nghe nói ta muốn mang bánh lê tuyết đến tặng Lâm huyện úy, sắc mặt Lư Diên Khâm lập tức sa sầm, nhưng ngay sau đó lại nở nụ cười giả lả: “Bánh lê tuyết gì thế? Đưa ta xem thử, ta giúp ngươi góp ý xem có đẹp mắt không.”
Ta chẳng chút cảnh giác, mở hộp ra: “Đây này, ta làm… A!! Lư Diên Khâm!! Ngươi có bệnh à?!!”
Vừa mở nắp hộp, hắn đã bưng cả đĩa bánh lên rồi dốc hết vào miệng nhanh như chớp.
A a a a a! Tên điên này!!
Ta vội nhào tới, cố cạy miệng hắn ra: “Lư Diên Khâm! Ngươi nhả ra cho ta!”
Hắn dựa vào lợi thế chiều cao, ngẩng đầu nhìn xuống ta, ánh mắt tràn đầy đắc ý.
Ta bất lực, chỉ biết chống nạnh trừng mắt nhìn hắn, thấy hắn nhai nuốt như cóc háu ăn, ăn sạch sẽ toàn bộ bánh lê tuyết của ta.
“Ngon lắm, tay nghề làm bánh của ngươi không tệ.” Hắn lau miệng, cười thỏa mãn: “Xin lỗi nhé, ta không kiềm được. Ngươi không giận chứ?”
“Lư Diên Khâm, ngươi thật là vô sỉ!”
“Vô sỉ thì sao? Ta đâu có lả lơi, ít ra ta không đi nắm tay nữ nhi nhà người ta.”
Hắn… hắn nhìn thấy chuyện tối qua rồi ư?
Tim ta bỗng thắt lại, vội đẩy hắn ra: “Ngươi điên à? Còn theo dõi ta, nhìn lén ta?”
Hắn khẽ cười, chậm rãi tiến lại gần: “Theo dõi? Nhìn lén? Làm ơn đi, đó là đường trước nha môn, gan ngươi to thật đấy.”
Ta biết mình đuối lý, bèn quay gót bỏ đi: “Không liên quan đến ngươi!”
“Lần sau để ta thấy cảnh ấy nữa, ta sẽ đánh gãy tay y!”
Ta dừng lại, quay đầu trừng mắt, hắn cười híp mắt nhìn ta: “Sao? Không phục à? Vậy ta đi ngay bây giờ.”
10
Sau khi Lư Diên Khâm tiễn ta về phủ, không biết hắn đã nói gì bên tai phụ mẫu ta mà cả hai lập tức hạ lệnh cấm túc, không cho ta ra ngoài nửa bước.
Hiển nhiên hắn rất hài lòng với kết quả ấy, hếch cằm đắc ý đi theo sau ta, dáng vẻ kẻ tiểu nhân được dịp hả hê.
Ta chẳng buồn để ý, chỉ cúi đầu sải bước thật nhanh.
Hắn cười nhạt: “Ngươi đi nhanh vậy làm gì? Muốn ra trận cùng ta sao?”
“Chó ngáp phải ruồi, chuyện của ta không cần ngươi xen vào!”
Chỉ nghĩ đến việc trái tim non nớt vừa rung động của ta lại bị hắn bóp nát ngay khi mới nhen nhóm, ta liền bực bội vô cùng.
Hắn chẳng giận, vẫn thong thả bước theo, miệng nói không ngừng: “Ta nói này, ngươi nhìn trúng y ở chỗ nào? Dung mạo y còn chẳng bằng ngón chân ta.”
“Ha! Buồn cười thật!” Ta cười lớn: “Nhà ai mà ngón chân lại giống người thế?”
Hắn nghẹn một thoáng, rồi bật cười: “Ngón chân của ta, ngươi muốn xem không? Còn tuấn tú hơn vị Lâm huyện úy của ngươi đấy.”
Ta chợt dừng bước, hắn không kịp phản ứng, suýt đụng vào lưng ta.
Hít sâu một hơi, ta quay người lại, nở nụ cười lạnh: “Thế thì sao? Có bằng cơ bụng của Lâm huyện úy không?”
“Cơ bụng?” Nụ cười hắn bỗng khựng lại, bàn tay chộp lấy cổ tay ta, giọng đầy giận dữ: “Ngươi đã nhìn rồi? Hai người các ngươi đã đến mức ấy rồi sao?!”
Ánh mắt hắn tối lại, sắc lạnh như gươm. Ta chưa từng thấy hắn bá đạo và áp bức như vậy.
Ta chột dạ, cố vùng khỏi tay hắn: “Ta… ta chưa nhìn! Ta nghe người khác nói thôi!”
Lư Diên Khâm vẫn không buông: “Thật sao?”
“Thật!” Ta tức giận ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn: “Ngươi và ta lớn lên cùng nhau, tính ta thế nào chẳng lẽ ngươi còn không rõ?”
Hắn nhướng mày, khóe môi nhếch lên đầy trêu chọc: “Rõ chứ. Ngươi vốn háo sắc, không thì sao năm xưa lại lén nhìn ta tắm?”
11
“Ngươi!”