1.
Phu thê nhà đồ tể muốn chọn ta, vậy mà đến lượt ta lại chẳng dám theo họ đi nữa.
Bởi ta biết, nhà họ có một đứa con bệnh nặng, uống đủ thứ thuốc mà vẫn chẳng thấy khá lên, mới nghĩ đến việc tìm một nữ hài bát tự tốt để xung hỉ.
Dân làng mắng ta cũng chẳng sai. Ta vốn là một đứa lừa đảo, lông bông sống tạm.Chỉ vì một bữa no bụng, chuyện gì ta cũng có thể làm ra.Giờ vì muốn có nơi nương thân, lại dám bịa ra chuyện mình mệnh tốt.
Phu nhân nhà đồ tể là người tốt, ta không thể gạt người tốt được.
Ta nhe răng cười, nói:“Phu nhân, ta khắc chết mẹ, lại khắc chết cả muội, ai cũng gọi ta là sao chổi. Ta không thể theo các người, hay là hai vị tìm người khác đi.”
Lời vừa dứt, phu nhân nhà đồ tể liền nhìn ta, ánh mắt tràn đầy xót xa.
Lão đồ tể bên cạnh thì lầm bầm:“Lão tử ta đây giết người vô số, ngươi mà là sao chổi, càng hợp làm nữ nhi của ta.”
Cái gì cơ? Giết người vô số?!
Ta đơ mặt, ngẩn ngơ nhìn ông ta.
Phu nhân liền trợn mắt lườm một cái.Ông ta đưa tay gãi gãi cái đầu trọc lóc, cười hề hề:“Giết heo, giết heo thôi!”
Phu nhân nhà đồ tể dịu dàng nói:“Tiểu nha đầu, ta với thúc thúc ngươi mới đến Thanh Châu, thường phải ra ngoài làm thuê.Ca ca ngươi ở nhà một mình, ta sợ nó bị người ta ức hiếp.Nghe nói ngươi khỏe mạnh, lại dữ dằn, có thể đánh nhau. Ngươi có thể giúp ta chăm sóc nó không?”
Ta lập tức ưỡn ngực, lớn giọng nói:“Phu nhân cứ yên tâm! Xung hỉ thì ta không dám, nhưng đánh nhau bảo vệ người thì ta làm được!”
2.
Về đến nhà đồ tể, phu nhân nhà ấy liền đun nước cho ta tắm gội.
Bà nhìn những vết sẹo lớn nhỏ khắp thân thể ta, cùng những khúc xương lộ rõ dán sát vào làn da, chỉ lặng lẽ đưa tay vuốt nhẹ mái đầu ta.
Ta sợ bà ghét bỏ mình, vội vàng nói:
“Phu nhân đừng thấy ta gầy yếu mà lầm, ta sức lực lớn lắm, có thể làm được nhiều việc đấy!”
Bà dùng bánh xà hương xoa nhẹ tóc ta, vừa xoa vừa mỉm cười hỏi:
“Ồ? Vậy kể ta nghe thử xem, ngươi biết làm những gì?”
Ta hít một hơi, đầy tự hào đáp:
“Ta một mình có thể nấu cơm cho sáu người ăn, giặt y phục cho sáu người, còn biết nuôi heo, nuôi gà nữa! Phu nhân yên tâm, trong nhà có ta rồi, mọi việc lớn nhỏ đều chẳng cần bà bận tâm đâu! Về sau công tử cứ giao cho ta chăm, ta từng nuôi đệ đệ tới năm tuổi, cũng từng hầu hạ bà nội liệt giường, kinh nghiệm đầy mình!”
Phu nhân lúc đầu còn đang cười, nhưng nụ cười ấy dần thu lại, chỉ còn sót lại nơi khóe môi.
Bà xoay lưng đi, khẽ lau khóe mắt, không nói một lời, chỉ lặng lẽ khép cửa rồi rời khỏi.
Ta ngồi trong thùng nước, lòng chợt lạnh hẳn.
Ôi chao! Có lẽ lại lỡ lời rồi!
Phu nhân trong bụng hẳn là coi thường ta.
Dù sao thì… một đứa như ta mà được như thế, vậy mà cha ruột còn nhẫn tâm đuổi ra khỏi nhà, chắc chắn là mệnh chẳng tốt gì.
Ta rầu rĩ nghĩ thầm, chỉ sợ phu nhân đã bắt đầu hối hận vì đưa ta về.
Nếu là trước kia, ta ắt sẽ chẳng buồn quay đầu, bỏ đi luôn cho xong.
Nhưng hôm nay, trong lòng lại bỗng dấy lên chút quyến luyến.
Hương thơm còn vấn vít trên tóc, y phục sạch sẽ mới tinh đặt ngay ngắn trên ghế gỗ…
Ta thì thầm với chính mình:
"Lý Đại Nha, đi xin phu nhân một lời đi, cầu bà để ngươi ở lại thêm một đêm."
Ta nhẹ bước đến tìm phu nhân.
Trong phòng còn sáng đèn, bên trong truyền ra tiếng bà đang khóc.
“Trên người con bé chẳng có nổi một chỗ lành lặn, chẳng hiểu nó làm sao mà sống nổi đến giờ…”
Tiếng đồ tể cất vang, mạnh mẽ như gió:
“Cho dù số nó sinh ra khổ, thì gặp được vợ chồng mình rồi, số ấy nhất định phải tốt lên!”
Phu nhân nghẹn ngào nói:
“Ta chỉ là thấy thương nó…Miệng thì bạo bạo lỗ mãng, thế mà trong ánh mắt lại rụt rè, như thể sợ chọc giận ta rồi bị đuổi đi.”
Ta đứng ngoài cửa, lòng như bị ai nắm chặt.Nơi hốc mắt cũng cay xè.
Ta là ai chứ?
Người trong làng mắng ta là loại chỉ biết đổ máu chứ không rơi lệ, là đứa cứng đầu chết bầm.
Nói ta vô tâm vô phế, là thứ tim lạnh như đá, nuôi cũng chẳng nên thân.
Nhưng ta… ta vốn là kẻ có tâm mà…Chỉ là người khác không thấy, duy chỉ có phu nhân là thấy.
Ta mím môi, vị mằn mặn nơi khóe miệng, đưa tay gạt đi nước mắt.
Rồi lặng lẽ tới góc tường, quỳ xuống đất, hướng trời cao mà thề:
“Ta, Lý Đại Nha, nguyện phát thệ trước mặt Bồ Tát, từ nay về sau, sống chết bảo vệ lão gia, phu nhân và công tử!”
“Nếu trái lời này, đời này kiếp này, đừng hòng ăn được một miếng thịt kho tàu!”
Nghĩ đến đây, ta nghiến răng, lại bổ sung:
“Cũng đừng hòng được nếm vị vịt quay, đùi gà nướng, cơm trắng thơm mềm, bánh tổ chan đầy mật!”
Ta vừa đếm vừa nuốt nước miếng đánh ực một cái.
Trong màn đêm tĩnh lặng, vang lên một tiếng cười khe khẽ.
Bồ Tát hiển linh rồi!Bóng người hiện trên vách tường!
Người cười nhè nhẹ:
“Tiểu nha đầu tham ăn kia, mạng ngươi mà chỉ đáng giá chừng đó món ăn thôi sao?”
Ta vội vàng dập đầu lia lịa, kính cẩn thưa:
“Bồ Tát linh thiêng, nếu người đã hiện linh, xin chỉ điểm cho tín nữ một điều: Làm thế nào để được công tử ưa thích? Làm thế nào để chữa lành bệnh cho người?”
Bồ Tát trầm mặc một hồi rồi hỏi:
“Gặp được Bồ Tát, ngươi chỉ cầu duy nhất một nguyện ước đó thôi sao?”
Ta không chần chừ, dõng dạc đáp:
“Chỉ cầu một điều ấy! Từ nay về sau, công tử chính là mạng sống của ta!”
Ta vẫn nhớ rõ…Phu nhân mang ta về, là để xung hỉ cho công tử.
Bồ Tát khẽ khàng nói:
“Tâm thành, ắt linh.”
3.
Nửa tháng sau, phu nhân đưa ta một túi bạc, dặn là để lo liệu việc trong nhà.