4.
Về chuyện làm thế nào để khiến nam nhân không rời nổi nữ nhân, ta đã đi hỏi rất nhiều người.
Bà bán rau ở đầu chợ bảo:
“Muốn giữ được trái tim một nam nhân, trước tiên phải giữ được cái bụng của y! Nha đầu, làm nhiều món ngon cho hắn ăn vào!”
Chuyện này thì dễ!
Món sở trường của ta là… chiên viên thịt!Ai từng nếm qua cũng phải khen ngợi — thơm đến nao lòng.
Về đến nhà, ta liền bắt tay vào làm ngay!
Nhào bột, băm thịt, trộn nhân, đun dầu.
Chiên viên thịt, tất nhiên là phải nếm thử xem có ngon hay không.
Ta chiên một viên, nếm một viên.
Ừm! Ngon thật! Thơm đến mức muốn bay lên trời!
Ta vừa nhai vừa khen:
“Quả nhiên là ta! Đệ nhất cao thủ viên thịt trong thiên hạ! E là đến hoàng đế trong cung mà nếm thử cũng phải mời ta vào cung làm nương nương ấy chứ!”
Ta ăn hết viên này đến viên khác, chẳng buồn đếm.
Đúng lúc ấy, một tiếng cười lạnh vang lên sau lưng.
Ta giật mình ngẩng đầu, chỉ thấy công tử đang khoanh tay đứng ngoài cửa sổ, ánh mắt quét thẳng về phía mâm đồ ăn trên bếp.
Ta lại cúi xuống nhìn…
Trời ơi!
Cả dĩa viên thịt… ta đã ăn sạch trơn!
Tim ta đập thình thịch, vội nâng viên thịt cuối cùng còn sót lại lên, cười nịnh nọt:
“Công tử, người nếm thử chứ?”
Công tử nhướng ngươi , giọng mỉa mai:
“Hoàng đế ăn rồi còn muốn phong ngươi làm nương nương, vậy nếu ta ăn… chẳng phải sẽ muốn cưới ngươi làm… phu nhân?”
Tên tiểu tử này!
Đánh chưa đủ nên còn trêu ta.
Ta nhìn viên thịt tròn vo, thở dài: “Công tử không ăn, ta ăn vậy. Thịt viên giòn tan, ăn vào trường thọ vô ưu, muốn gì được nấy!”
Công tử bật cười: “Đấy là thịt viên hay nước thần?”
Ta nhân lúc hắn cười, nhét viên thịt vào miệng.
Hắn liếc ta, từ từ nhai.
Thấy biểu cảm hắn không tệ, ta xoa xoa tay, mong đợi hỏi: “Công tử, người thấy ta đã nắm được tim người chưa?”
Công tử mặt lạnh như tiền: “Ngươi đã thành công khiến ta buồn nôn.”
Ta nghĩ, buồn nôn cũng là tim, ít nhất thành công một nửa.
Ta phải nghĩ cách khác.
Đi mua mực, ta hỏi chủ tiệm.
Ông ta cười ranh mãnh: “Cô nương, ‘hồng tụ thiêm hương’, nhất định khiến đàn ông xiêu lòng.”
Thế là trưa hôm ấy, công tử ngồi viết chữ.
Ta trang điểm, thay áo mới, giọng the thé: “Công tử, nô gia xin mài mực cho người .”
Công tử tay run, làm hỏng cả trang giấy.
Hắn nhìn ta, mặt ngươi dữ tợn: “Đừng bắt ta ra tay hạ sát ngươi!”
Chà, “hạ sát” cũng là tim, coi như thành công.
Dưới ánh mắt uy hiếp của hắn, ta lặng lẽ đi rửa mặt.
Hắn nhìn chậu nước đỏ lòm, nhíu ngươi : “Ngươi bôi son phấn gì thế?”
Ta đáp: “À, tiết lợn, tiểu nữ làm gì có tiền mua son.”
Công tử bưng trán, thở dài như chấp nhận số phận: “Lý Đại Nha, đừng hành hạ ta nữa.”
Ta vẩy nước trên mặt, trong lòng cũng phiền não, nhìn công tử đầy ưu tư.
Công tử lấy khăn, cúi xuống lau mặt cho ta, giọng khó chịu: “Chỉ có chó mới vẩy nước kiểu này.”
Ta thành khẩn hỏi: “Công tử, ta đã có được sự buồn nôn và hạ sát của người . Làm sao để có được chân tâm của người đây?”
5.
Công tử mắng ta tham lam.
Hắn chế nhạo: “Ngươi giả dối với ta, lại còn đòi chân tâm của ta. Người xấu mà mộng tưởng đẹp.”
Bị vạch trần, ta cũng không đỏ mặt.
Loại người như hắn, suốt ngày không làm việc gì ra hồn, chỉ ngủ hoặc thẫn thờ.
Lớn rồi còn phải nhờ cha mẹ nuôi.
Dù bệnh tật, cũng nên kiếm kế sinh nhai chứ?
Nhưng hắn không biết thương cha mẹ, chỉ ăn sung mặc sướng, tiêu tiền như nước.
Nếu không phải con trai phu nhân, ta đã chẳng nịnh hắn.
Ta lẩm bẩm: “Chân tâm của ta quý hơn của người nhiều.”
Công tử nghe xong, đùng đùng nổi giận.
Hắn cười lạnh: “Ồ? Chân tâm ngươi đáng giá bao nhiêu?
Ngươi để dành tiền mua rau, sáng sớm đã chạy ra ngoại ô.
Đi cả tiếng đồng hồ, chân phồng rộp, tiền dành dụm mua túi thơm cho ‘phu nhân tốt’ của ngươi.
Bán nửa phần cơm mình, đêm đói phải uống nước lã, kiếm chút bạc mua giày cho ‘lão gia tốt’ của ngươi.
Lý Đại Nha, chân tâm ngươi quả thật đáng giá!”
Sao hắn biết?
Chẳng lẽ ngày nào cũng theo dõi ta?
Ta há hốc nhìn công tử.
Ơ? Phu nhân bảo hắn ít nói, sao giờ lắm lời thế?
Mấy tiếng “phu nhân tốt”, “lão gia tốt” nghe sao chua lòm!
Công tử lại mắng: “Bình thường lắm mồm, giờ lại câm như hến!”
Ta biện giải gì? Hắn nói toàn sự thật.
Hắn nhìn ta, dường như đang chờ ta biện bạch.