3
Ánh mắt Từ Văn Văn dần tối sầm lại.
Tôi biết cô ta đang tính toán sẽ đáp lại thế nào.
Nếu nói không nhớ, thì quá máu lạnh.
Nếu nói nhớ, thì lại thành đồ phản bội.
Nhưng cô ta vốn khôn ngoan.
“Ôn Nhu, chị thật sự không nhớ nhà mình ở đâu.
Trong lòng chị, công nuôi dưỡng còn lớn hơn công sinh thành.
Chị không thể làm như em, nói bỏ là bỏ được cha mẹ nuôi.”
Hay lắm, ngược lại còn đổ tội lên đầu tôi.
Tôi siết chặt nắm tay, gằn từng chữ:
“Cha mẹ nuôi của tôi chưa từng nuôi tôi ngày nào.
Từ năm năm tuổi, tôi đã phải giặt đồ, nấu cơm, đi ăn xin ngoài đường.
Không xin được tiền thì bị đánh, bị bỏ đói.
Tôi chỉ mong trốn khỏi cái ‘nhà’ đó càng sớm càng tốt!”
Cha tôi siết nắm tay đập mạnh lên bàn, gân xanh nổi rõ.
Tôi tiếp tục:
“Từ Văn Văn, chị có biết không?
Không phải đứa trẻ đi lạc nào cũng may mắn như chị, được sống trong biệt thự, học trường tốt, có ba mẹ yêu thương, có anh trai cưng chiều.”
Tôi đứng dậy, vai gầy run rẩy như bị gió cuốn.
Không ngoài dự đoán, cha tôi gọi giật lại:
“Ôn Nhu, còn chưa ăn gì mà.”
“Không sao đâu ba.
Dù sao trước giờ con cũng chưa từng được ăn no một bữa nào.”
Tôi cảm nhận được bàn tay ông siết chặt lấy tôi.
Tim ông, chắc sắp vỡ mất rồi.
Ông dịu dàng dỗ dành tôi:
“Ôn Nhu, con chịu khổ rồi.
Từ giờ trở đi, từng bữa ăn ba đều muốn nhìn con ăn thật no.”
Ông dắt tôi trở lại bàn ăn.
Không khí trên bàn nặng nề đến mức nghẹt thở.
Cha tôi hắng giọng:
“Thôi, chuyện cũ nhắc lại làm gì... Ôn Nhu?”
Tôi rụt rè đáp:
“Dạ, ba?”
“Lúc Văn Văn đến, con bé thật sự mất trí nhớ.
Nó còn chủ động nhổ mấy sợi tóc để đi xét nghiệm ADN.
Là mẹ con cứ khăng khăng cho rằng Văn Văn chính là con nên không đồng ý xét nghiệm.
Nên chuyện này, con đừng trách Văn Văn nữa... được không?”
Tôi cười lạnh trong lòng.
Người cha lương thiện của tôi à...
Ông không biết, dù có đi xét nghiệm cũng chẳng phát hiện được gì đâu.
Vì trước khi Từ Văn Văn rời khỏi cái nhà mục nát kia, cô ta đã nhổ cả nắm tóc của tôi đem theo.
Cô ta chuẩn bị mọi thứ kỹ càng, nhất định phải chen chân vào nhà họ Từ, trở thành thiên kim danh chính ngôn thuận!
Chuyện đã qua, giờ không còn bằng chứng gì nữa.
Tôi mỉm cười gật đầu:
“Dạ, con nhớ rồi ạ. Trước khi tìm được bố mẹ ruột của Văn Văn, chúng ta vẫn là một nhà.”
…
Đêm đó, tôi nằm trên chiếc giường lớn mềm mại, trằn trọc mãi không ngủ được.
Nếu không nhờ Hứa Từ An xây dựng hình tượng “thiên kim lượm ve chai” cho tôi, quay video tung lên mạng làm rùm beng...
Tôi còn chưa chắc được nhà họ Từ nhận lại.
Hứa Từ An là người bạn tôi quen khi làm tình nguyện viên ở trại trẻ mồ côi.
Cậu ấy bằng tuổi tôi, nhà giàu, tính tình dễ chịu và rất có trách nhiệm.
Phải mất hai năm quen biết, tôi mới từ từ kể hết chuyện đời mình cho cậu ấy nghe.
Tôi nhắn tin cho Hứa Từ An, báo rằng mọi việc tiến triển suôn sẻ.
Rồi yên tâm chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, tôi nghe tiếng cười của Từ Văn Văn vọng từ hành lang vào.
Mở cửa ra, thấy mẹ tôi và Từ Văn Văn đang vui vẻ trêu đùa, còn anh tôi – Từ Tiêu – khoanh tay đứng nhìn bên cạnh.
Một gia đình hạnh phúc đến nhường nào.
Tiếc là, sự xuất hiện của tôi đã phá hỏng bức tranh đẹp ấy.
Từ Văn Văn bỗng ngừng cười.
Mẹ nhìn thấy tôi, ngượng ngùng nói:
“Ôn Nhu, con dậy rồi à?”
Anh trai tôi lập tức sa sầm nét mặt.
Tôi chào ba người:
“Chào buổi sáng ạ.”
Từ Văn Văn khoác tay tôi cùng đi xuống lầu, thì thầm bên tai:
“Ôn Nhu, em không thấy mình là người thừa trong căn nhà này à?”
Tôi cười:
“Chờ chị rời đi rồi, em sẽ không còn là người thừa nữa.”
Tay cô ta siết chặt, móng tay dài bấu rách cả da tay tôi:
“Chị sẽ không đi đâu hết.”
“Nhưng mà... bố mẹ ruột của chị sắp tới rồi đấy.”
Từ Văn Văn sững người lại.
Cô ta nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy hoảng sợ.
“Không phải em nói họ bị tuyên án chung thân, không thể ra tù sao?”
Tôi mỉm cười:
“Thế nên, Từ Văn Văn... chị nhớ hết, đúng không?
Chị chưa từng mất trí nhớ.”
Cô ta suýt nữa cắn trúng lưỡi.
Tôi bỏ lại cô ta đứng đờ ra đó, bước đến bàn ăn.
Rồi lặng lẽ lưu lại bản ghi âm vừa rồi vào kho bảo mật trên điện thoại.
Chức năng ghi âm tiện lợi như thế, làm sao tôi có thể để phí được chứ?
Suốt bữa sáng, Từ Văn Văn bất an không yên.
Cô ta lo tôi sẽ vạch trần những lời cô ta vừa nói.
Đúng là cô ta xem thường tôi rồi.
Tôi làm sao dễ dàng lật mặt với cô ta như vậy được?