1.
Tết năm đó, mẹ tôi nhắn trong nhóm gia đình: năm nay mùa đông lạnh lắm, bà và bố tôi đặc biệt đ:ánh cho tôi và em gái mỗi người sáu chiếc chăn bông.
“Bông là nhà mình trồng, chăn là do bố các con tự tay làm, chắc chắn tốt hơn mấy thứ bông dỏm ngoài kia.”
Bà còn dặn kỹ rằng:
“Nhớ lái xe về nhé, không thì nhiều chăn thế làm sao mang về được.”
Nhìn những lời mẹ nhắn, tim tôi ấm áp lạ thường.
Tôi bàn với chồng – anh Triệu Kiệt:
“Làm một chiếc chăn đã vất vả rồi, huống chi bố mẹ còn làm tới sáu cái. Năm nay ngoài tiền mừng Tết, mình nên biếu thêm chút quà cảm ơn.”
Anh ấy hiểu ngay ý tôi:
“Được thôi, bố mẹ cũng cực mà, em thấy bao nhiêu hợp thì làm, anh không ý kiến.”
Tôi tính sơ sơ:
Một chiếc chăn bông loại tốt ngoài tiệm ít nhất hơn 300 tệ, mà cũng chưa chắc là bông thật.
Chăn do bố mẹ làm, bông vừa sạch vừa dày, chắc chắn tốt hơn nhiều.
Tôi nói:
“Vậy mình biếu 3000 tệ nhé, bố mẹ không thể chịu thiệt được.”
Anh Kiệt gật đầu:
“Em quyết sao cũng được.”
Đến ngày nghỉ, vợ chồng tôi thay nhau lái xe, chở con gái về quê ăn Tết.
Ngoài 10.000 tệ tiền mừng Tết, chúng tôi còn chuẩn bị 2 ch,ai r,ư;ợ;u, 2 hộp trà, 2 cây th,u,ố,c – vì quê tôi quan niệm “việc tốt nên thành đôi”.
Bố mẹ vui lắm, cả nhà đoàn tụ ấm cúng, một cái Tết thật trọn vẹn.
Đến khi sắp quay lại thành phố, bố mẹ bắt đầu ôm từng chiếc chăn xuống tầng dưới.
Tôi nói:
“Bố mẹ để con và anh Kiệt làm, bố mẹ nghỉ đi.”
Em gái và em rể dắt con nhỏ đi chúc Tết nhà bạn, nên chỉ có chúng tôi ở nhà.
Bố tôi xua tay:
“Không cần, mấy việc này các con chưa quen, lại lẫn lộn mất.”
Tôi bật cười:
“Lẫn sao được ạ, mỗi người sáu cái chăn, chẳng lẽ còn khác nhau à?”
Nghe vậy, bố mẹ tôi liếc nhìn nhau im lặng một chút.
Rồi mẹ tôi nghiêm mặt:
“Con nói gì thế! Mẹ có hai đứa con gái, chẳng lẽ còn làm khác nhau sao?”
Tôi vội vàng cười xòa:
“Con chỉ nói đùa thôi mà, mẹ đừng giận.”
Mẹ giả vờ tức, đặt hai chiếc chăn trong tay vào lòng tôi:
“Được, hai cái này của con, con tự mang xuống đi.”
Nói rồi bà quay vào lấy thêm hai cái nữa.
Tôi xếp hai chiếc chăn của mình vào cốp xe, mẹ tôi theo sau, đặt hai cái khác vào cốp xe của em gái.
Làm hai lượt là đủ mười hai chiếc chăn.
Trước khi đi, mẹ dặn:
“Chăn mà phơi nắng vài hôm thì đắp ấm hơn đấy.”
Em gái tôi gật đầu:
“Vâng, cảm ơn mẹ, con đi trước nhé.”
Khi em gái rời đi, tôi lấy ra một phong bì:
“Mẹ ơi, bố mẹ vất vả làm chăn cho chúng con, đây là chút tấm lòng của con và anh Kiệt.”
Mẹ nói miệng:
“Ôi dào, làm mẹ thì giúp con có gì đâu, cất đi, cất đi.”
Nhưng tay đã nhanh chóng bỏ phong bì vào túi áo.
Thật ra chuyện đó, tôi và em gái đã bàn trước.
Bông ở nhà vốn có thể đem bán, mà năm nay giá bông lại cao.
Nhưng bố mẹ dồn hết làm chăn cho con gái, nên hai chị em quyết định biếu bố mẹ theo giá cao hơn thị trường.
Em tôi cũng biếu 3000 tệ.
Tôi không làm khác – cũng biếu đúng 3000.
“Mẹ ơi, bọn con đi đây.”
“Ừ, các con đi đường cẩn thận.”
Tạm biệt bố mẹ xong, vợ chồng tôi thay nhau lái xe về thành phố.
Quả nhiên mẹ nói không sai — năm đó lạnh thật.
Vừa về đến nhà, con gái tôi co ro nói:
“Mẹ ơi, lạnh quá! Lạnh quá!”
Rồi nó ôm ngay một chiếc chăn nói:
“Mẹ ơi, con muốn đắp chăn mới của ông bà ngoại làm cho con.”
Tôi dỗ:
“Ngoại bảo phải phơi nắng vài hôm mới ấm hơn mà.”
Nhưng c:on b;é nhất định không chịu.
Nó mới 5 tu,ổi, tính cách bướng bỉnh giống hệt tôi.
Tôi nghĩ chăn nhà làm, bông sạch, vỏ chăn cũng mới, chắc chẳng sao, nên đồng ý.
C:on b;é vui mừng, ôm chăn hí hửng về phòng, không cho tôi giúp.
Giúp con trải chăn xong, tôi và chồng tắm rửa rồi cũng đi ngủ.
Sau chín tiếng lái xe, cả hai mệt rã rời.
Nửa đêm mơ màng, tôi nghe tiếng cửa kẽo kẹt.
Mở mắt ra — là con gái.
“Tiểu Khả, sao thế con?”
Tôi bật đèn.
“Mẹ ơi, con lạnh.”
“Lạnh à? Không thể nào, con đang đắp chăn mới của bà ngoại mà, chăn nặng mười cân lận đó!”
Tôi nghĩ có lẽ con bị ốm, liền sờ trán — nhiệt độ bình thường.