5.
Ba mẹ nhìn nhau một cái, nhưng vẫn không nhúc nhích.
Tôi và Triệu Kiệt đứng chờ ngay cửa.
Lê Thanh bước lại gần mẹ tôi, nhẹ giọng:
“Ba, mẹ… mình ra ngoài nói chuyện đi. Dù gì cũng là người trong nhà, chắc chắn chỉ là hiểu lầm gì đó thôi.”
Lúc này ba mẹ mới chậm rãi đứng dậy.
Lê Thanh lại quay sang tôi, ghé sát thì thầm:
“Chị… nói chồng chị bớt giận chút.
Nhà mình mỗi năm nhận biết bao đơn đặt hàng đánh bông làm chăn,
nhiều người già đem chăn cũ vứt đại ra cũng không nói gì.
Có khi… ba mẹ vội quá nên lấy nhầm cũng nên.”
Nói xong, ánh mắt em gái lóe lên một tia chột dạ.
Vì thật ra, ai cũng biết cái lý do này không đứng nổi.
Lấy nhầm một cái còn có thể tin.
Nhầm cả sáu cái? Ai tin?
Tôi và Triệu Kiệt bước đến cuối hành lang,
em gái đẩy cửa thoát hiểm, dẫn ba mẹ tôi vào trong.
Cửa vừa đóng lại, cả khu vực cầu thang chỉ còn lại tiếng của nhà chúng tôi.
Không còn ai khác.
Không còn đường vòng.
Giờ là lúc phải nói cho rõ ràng.
Triệu Kiệt là người mở lời trước:
“Ba, mẹ.
Con không vòng vo nữa.
Mọi người cứ nói thẳng — đám chăn đưa cho tụi con là sao?”
Ba tôi nheo mắt, sầm mặt:
“Ý con là gì?
Tụi con đưa cháu vào viện, tụi ta lặn lội đường xa đến thăm,
giờ còn phải ngồi đây bị các người chỉ tay tra hỏi?”
Mẹ tôi cũng đanh mặt:
“Triệu Kiệt, Lê Thước!
Mấy cái chăn tôi và ba con tự tay làm,
có gì không đúng?
Từ lúc gặp mặt tới giờ, cứ bị mấy người nhai đi nhai lại chuyện chăn hoài,
chẳng lẽ chăn tụi tôi làm có tội gì?”
Triệu Kiệt không đôi co nữa.
Anh rút điện thoại ra, mở ngay album ảnh —
hình ảnh chăn bị rạch toạc, lộ ruột bông đen sì, rồi lướt tiếp:
năm chiếc còn lại, tất cả đều giống y như vậy.
Hình ảnh không nói dối.
Từng mảng bông mốc xám, vón cục, lấm tấm bụi bẩn.
Thứ mà không ai có thể tin là từ tay ba mẹ ruột làm ra.
Sáu chiếc chăn nhồi bông bẩn được bày ra trong ảnh, xếp thành một hàng ngay ngắn.
Tôi chỉ tay vào màn hình, lạnh giọng:
“Ba, mẹ.
Đây là những chiếc chăn ‘tốt’ mà hai người tốt bụng gửi cho tụi con đó hả?
Bông bẩn thế này mà cũng lấy 3.000 tệ của tụi con?”
Triệu Kiệt nghiến chặt răng, ánh mắt căm phẫn:
“Đừng nói là 3.000 tệ tụi con mua,
cho tụi con 3.000 tệ bắt tụi con đắp chăn này, tụi con cũng không bao giờ cho con gái đụng vào!
Ba mẹ làm vậy… không phải là lo cho con cháu nữa rồi — là hại người!”
Ba tôi nhìn những tấm ảnh trên điện thoại,
ánh mắt vô thức liếc sang mẹ tôi.
Mẹ tôi thì xoa trán, chậm rãi, cố kìm nén mà vẫn mở miệng:
“Chắc chắn là… các con nhầm rồi.
Chăn đó không phải do tụi mẹ làm.
Tụi mẹ dùng bông nhà trồng, từng lớp đều tự tay chọn… làm sao có chuyện như vậy được?
Nhất định là… người giúp việc nhà con giở trò, đổi chăn tốt lấy chăn bẩn!”
Tôi chết lặng.
Không ngờ đến lúc này, mẹ vẫn cố chối.
Tôi siết chặt tay, đứng thẳng người, nhìn bà trân trân:
“Mẹ… nhiều năm nay mẹ thiên vị em gái,
con nhịn, con im.
Mẹ nói con hiểu chuyện, con làm chị, phải nhường.
Con không lên tiếng, nên mẹ cứ tưởng con là đứa ngu không biết gì à?”
“Lương thực nhà trồng, dầu lạc mẹ ép —
năm nào mẹ cũng gửi cho em gái.
Chưa một lần gửi cho vợ chồng con.
Con chưa bao giờ mở miệng trách nửa câu.”
“Vì mẹ nói gì?
Nhà tụi nó khó khăn hơn, chồng em lái xe tải,
mỗi ngày chở hàng tới khuya mà chẳng kiếm được bao nhiêu,
em gái thì làm giáo viên mầm non, lương ba cọc ba đồng.
Con là chị, con phải hiểu.
Và con đã hiểu — suốt bao nhiêu năm.”
“Con là chị, mẹ nói, thì phải nhường, phải chịu.
Lúc chia tiền đất, tiền rẫy, mấy chục ngàn,
con không lấy một đồng,
nhường hết cho em.
Con cũng không thấy tủi.”
“Đúng là vợ chồng con có khá hơn một chút,
giữa chị em với nhau, giúp đỡ nhau cũng là điều nên làm.
Lê Thanh cũng rất kính trọng con, làm em gái nhưng chưa bao giờ hỗn.
Dù cùng sống ở Thâm Quyến,
một đứa tận cực Nam, một đứa tít tận Bắc thành phố,
đi tàu điện cũng mất hai tiếng,
vậy mà có lần con sốt cao, Triệu Kiệt lại đi công tác,
Lê Thanh vẫn không ngại đường xa, đến đón bé Khả Khả giúp con.
Chuyện đó con luôn ghi nhớ trong lòng.”
“Thế nên mấy năm nay mẹ thương em,
cho đồ, gửi quà…