01Ánh dương lấp loáng, tựa những mảnh vỡ sáng rực.
Chợ quỷ ồn ã, người qua kẻ lại tấp nập, nhưng duy chỉ trước quầy của ta là vắng tanh chẳng bóng ai.
Ta ngậm một nhánh rơm, hờ hững nghêu ngao mấy câu tiểu khúc vừa nghe hôm qua trước cổng Hoa Gian Các.
Không xa phía trước, tiếng xe ngựa lộc cộc vọng lại, dường như có nhiều người đang đến.
Ta bỗng dưng mở bừng mắt, trên mặt lập tức nở nụ cười hớn hở:“Gió thổi gieo quẻ đây, không chuẩn khỏi trả bạc luôn nhé!”
Bà tử đi đầu liền dừng bước cách ta năm trượng, lấy tay che mũi, không dám tiến thêm:“Lão nô phụng mệnh lão gia phu nhân nhà Tướng gia, đến rước tiểu thư về phủ.”
Khó cho bà ta, cố ép ra vẻ tôn trọng, nhưng trong mắt lại lộ rõ khinh khi.
Tiểu thư ư?Tiểu thư phủ Tướng?
Thiên hạ ai không biết Tướng gia chỉ có một ái nữ, từ nhỏ đã được coi như Thái tử phi tương lai mà dạy dỗ, dung mạo lẫn đức hạnh đều nhất đẳng.
Vậy mà bà ta gọi ta là tiểu thư sao…
Lão đầu ở chợ quỷ trước khi đi từng gieo cho ta một quẻ, miệng lẩm bẩm rằng ta có mệnh phượng hoàng, phụ mẫu song toàn, phú quý vô biên.Khi ấy ta còn nghĩ lão tuổi cao lú lẫn, ngay cả quẻ bói cũng méo mó.
Nào ngờ bây giờ xem ra, lão đâu có lừa ta!
Ta cười hì hì thu dọn sạp, leo lên xe ngựa, sẵn sàng về phủ làm đại tiểu thư.
Phu xe nâng chiếc ghế đẩu lên cho ta bước, rồi đứng ngẩn phía sau, phân vân không biết nên dẹp đi hay vẫn giữ đấy.Đám gia nhân đi cùng lại nhíu mày chặt hơn:“Đây thật sự là đại tiểu thư ư? Sao khác xa Lưu Quang tiểu thư đến vậy?”
Ta thò đầu ra cửa sổ, ngắm mặt gã một hồi, rồi tủm tỉm:“Đương nhiên là thật, xem tướng ngươi thì biết, có lẽ trời định ngươi phải làm kẻ hầu cho chủ tử như ta.”
…Không gian bỗng chốc lặng ngắt.
02Phủ Tướng rộng lớn lộng lẫy, rường cột chạm trổ tinh xảo, chẳng hổ danh phủ đệ bậc cao, ngay tại thượng kinh này mà thế đất cũng thuộc hạng nhất nhì.
Chỉ tiếc bốn góc mái hiên thoáng có dấu trĩu xuống, e rằng gia chủ khó tránh điềm suy tàn.
Hai bà tử dẫn ta vào hoa sảnh, trên bàn bày điểm tâm tinh xảo mà ta chưa từng gặp.
Nghĩ lại hôm nay ta còn chưa ăn trưa, thế là ta cứ thế ngồi phịch xuống ghế chạm trổ, một miếng lại một miếng.
Đợi đến khi ta ăn xong đĩa thứ ba, thì phụ mẫu hờ của ta mới chậm rãi xuất hiện.
Phía sau họ còn có một cô nương đôi mắt hoe đỏ, tựa như vừa khóc xong.Chắc hẳn đây chính là kẻ giả mạo – Cố Lưu Quang, đã chiếm chỗ của ta suốt mười tám năm qua.
Mà ta, đường đường chân thiên kim còn chưa rơi một giọt lệ, nàng ta khóc gì mới được chứ?
Phu nhân vận y phục quý giá, nét mặt bi ai, từng bước đến trước mặt ta, trâm cài vàng trên đầu cũng không lung lay:“Con… Con là Thập An ư?”
Ta ném miếng bánh cuối cùng vào miệng, mãn nguyện gật đầu:“Đúng vậy, ta đây chẳng đổi tên, chẳng dời họ, kẻ đoán mệnh số một chợ quỷ – Phương Thập An.”
Nam nhân đi sau cùng nhìn chỗ bánh trên bàn đã bị ta quét sạch, lộ vẻ khó tin:“Mẫu thân, mọi người nhầm lẫn mất rồi, một kẻ thiếu giáo dưỡng thế này sao có thể là muội muội của con?”
Cố Mẫu gắng gượng, lấy khăn chấm chấm miệng ta, giọng chứa đầy hổ thẹn:“Nó chính là muội muội của con, là chúng ta… là chúng ta có lỗi với nó.”
Cố Lưu Quang sụt sùi xin lỗi ta, như thể đã chịu nỗi oan khuất lớn lắm.“Tất cả tại muội, đều là muội sai, nhưng lúc đó muội đâu hay biết gì… Tỷ tỷ, tỷ có thể tha thứ cho muội chăng?”
Vị ca ca Cố Viêm Quang của ta thấy nàng rơi lệ bèn tức khắc chắn trước:“Ta mặc kệ, không phải cứ mèo chó gì cũng làm muội muội ta được. Đời này muội muội của ta chỉ có Lưu Quang!”
Câu nói ấy khiến ta bật cười:“Ta cùng ngươi chung một mẫu thân sinh ra, nếu ta là mèo chó, ngươi tính làm con gì? Chẳng lẽ là heo chắc?”
“Cố Thập An! Sao ngươi dám nói chuyện với ca ca thế hả? Hai tháng nữa Viêm Nhi sẽ đi thi xuân vi, lời này đồn ra ngoài thì còn thể thống nào?”
Nam nhân cuối cùng bước vào phòng chính là Cố phụ của ta. Trong mắt ông chẳng vương chút áy náy, tựa như ta căn bản không phải con ruột, hay chính ông cố ý để ta bị đánh tráo.
Có điều miệng ta nhanh hơn đầu óc:“Heo não thế mà cũng thi đỗ thì Đại Chu ta không còn xa ngày diệt vong!”
“Cố Thập An!”
Cố phụ xông tới mấy bước, giơ tay toan vung một bạt tai.
Chợt có bóng người lao tới che trước mặt ta:“Phụ thân đừng nổi giận tổn hại sức khỏe. Tỷ tỷ chỉ giận dỗi chúng ta mà thôi. Là con có lỗi với tỷ ấy, nếu người muốn đánh thì đánh con đi.”