04Đêm ấy ta ngủ rất ngon, sáng ra mặt trời đã lên cao.
Cầm theo miếng ngọc bội Cố phụ đưa, ta định ra hiệu cầm đồ, đổi thành chút bạc, còn gom góp giúp Từ Bi Đường ở chợ quỷ cầm cự thêm năm nữa.
Mới đi vài bước, đã thấy Cố Lưu Quang đứng bên hồ chờ ta.Dáng vẻ ẻo lả như cành liễu, ta sợ gió lớn thổi thêm chút là bay tọt xuống nước mất.
Bay xuống nước ư?Ta chợt cau mày, có lẽ nàng toan bày màn kịch đấu đá ngu ngốc chăng?
“Tỷ tỷ ngủ ngon chứ? Lần đầu nằm giường gấm đệm êm, chắc hẳn tỷ còn lạ?”
Ta cười giả lả:“Dẫu sao đây là nhà ta, không quen cũng phải quen.“Còn ngươi chiếm cứ phủ Tướng danh bất chính ngôn bất thuận, chưa chắc nằm được bao lâu đâu.”
Nàng trợn mắt đỏ hoe, tủi thân:“Tỷ… Sao tỷ nhẫn tâm thế? Mẫu thân vừa dặn chúng ta hãy xưng hô như tỷ muội, cớ sao… cớ sao hôm qua tỷ nói vậy…“Ta biết lỗi ở ta, chỉ mong tỷ tha cho ta con đường sống.”
Cố Lưu Quang “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống, rơi nước mắt như suối.Bọn gia nhân lảng vảng bên dãy hành lang cũng ngoái nhìn, xì xào.
Ta bất giác đảo mắt:“Ngươi thật giống hũ trà cổ quý lão gia cất trong thư phòng.”
Ánh mắt nàng rạng lên:“Phụ thân xưa nay yêu chiều ta như trân châu, đúng là…”
“Ta nói ngươi là ‘trà xanh’ chính hiệu.”
Cô ả khựng lại, ngỡ ta khen.
Ta toan rảo bước vòng qua, chẳng ngờ Cố Lưu Quang chuyển từ vẻ yếu đuối sang hung hăng, chặn đường:“Phương Thập An, ngươi đừng tưởng…”
“Á!”
Ta tung cước đạp nàng xuống hồ, chẳng hề do dự.Chặn lối ở đây không phải ý đồ chọc giận ta, rồi ‘vô tình’ ngã xuống nước sao?Ta làm liền cho nàng toại nguyện, sao nàng không vui?
Quả nhiên, đám nha hoàn ẩn quanh vội xông ra:“Tiểu thư rơi xuống hồ rồi! Cứu với!”“Mau đi gọi lão gia phu nhân, gọi cả đại công tử!”
…Trong thoáng chốc, hoa viên láo nháo kẻ chạy người hò.Kẻ ôm nàng lên, kẻ đi kiếm viện binh.Ta vuốt lại mấy chiếc trâm vàng cắm đầu, suýt xô lệch mất.
Chẳng bao lâu, Cố phụ, Cố mẫu, cùng Cố Viêm Quang hớt hải chạy đến.
Cố phụ giận tím mặt, chưa thấy đâu đã nạt:“Ngươi thật tàn nhẫn độc ác! Khi xưa bị tráo ra khỏi phủ cũng là ông trời có mắt! Đáng lắm!”
Cố Mẫu tất tả cởi áo choàng đắp lên người Cố Lưu Quang, xót xa:“Mau đỡ tiểu thư về phòng thay y phục, lấy lệnh bài đi mời Thái y trong cung!”
Xong, bà quay nhìn ta, vẻ thất vọng tột cùng:“Ta những tưởng dành quãng đời còn lại để bù đắp con, thế mà Thập An… con khiến ta quá đỗi đau lòng!”
Ta vốn chẳng có tình sâu nghĩa nặng gì với họ, nhưng nghe thế vẫn buốt đôi chút:“Người chưa từng nuôi nấng con, dựa vào đâu mà kỳ vọng?”
Trong mắt Cố Mẫu lộ chút áy náy, bà ấp úng:“Thập An…”
Cố Lưu Quang mới được vớt lên, tựa vào nha hoàn, yếu ớt nhìn ta:“Nếu tỷ ghét muội, muội sẽ đi… cớ sao muốn dồn muội vào chỗ chết?”
05Ta làm bộ ngạc nhiên, đưa tay che miệng:“Gì cơ? Ý muội nói là ta đẩy muội xuống hồ sao?”
Nha hoàn bên cạnh Cố Lưu Quang vội lên tiếng:“Lão gia, phu nhân, vừa rồi mọi người trong hoa viên đều nhìn thấy. Chính đại tiểu thư đã xô tiểu thư nhà chúng con xuống nước!”
Ta trợn tròn mắt, chỉ về mặt hồ xanh ngắt:“Rõ ràng do thứ ma quỷ dưới nước tác quái, các ngươi e bị chúng làm mờ mắt rồi.”
Cố Viêm Quang bèn hung hăng xô mạnh ta ngã xuống đất, còn giơ tay trỏ vào đầu ta mà quát:“Ta cảnh cáo ngươi đừng tung lời ma quái ở đây! Ta đã sai người báo quan rồi. Ngươi toan giết người không thành, theo luật triều ta ắt phải chém!”
“Viêm Nhi, con làm gì vậy? Dẫu sao nó cũng là muội muội ruột của con!”
“Ta không nhận thứ muội muội này!”
Cố Mẫu chấm nước mắt, một bên là nữ nhi nuôi suốt mười tám năm, một bên lại là nữ nhi chẳng lấy gì làm vẻ vang, thật khó xử vô cùng.
Ta đứng dậy, tiện tay phủi bụi bám trên áo. Liếc sang Cố Lưu Quang, thấy nụ cười đắc ý trên gương mặt nàng. Chắc nàng nghĩ mọi thứ đều nằm trong kế hoạch ấy nhỉ.
Ta cười nhạt:“Báo quan hả, tốt thôi, vừa vặn đỡ tốn công ta tới nha môn gõ trống.”
Cố phụ cau mày hỏi:“Lời này là ý gì?”
“Hồ này còn chôn mèo của nữ nhi họ Cố, chôn ba thị thiếp của cựu Tả tướng, lại thêm… Ồ, còn có vị trong viện đại ca Cố Viêm Quang nữa—”