15
Bị ấm ức ở nhà, tất nhiên Thanh Nhã sẽ kiếm cớ “phục thù” ở trường.
Giờ ra chơi, tôi vừa bước vào nhà vệ sinh thì Chu Vi và mấy cô bạn vào theo. Họ đuổi những người khác ra, rồi khóa trái cửa.
“Hoa Vũ Linh, con nhà quê, quỳ xuống xin lỗi Thanh Nhã đi. Không thì—”
Mấy cô lấy điện thoại ra, dí sát vào tôi quay phim. Tôi trưng vẻ mặt nghiêm túc nhìn Chu Vi:
“Chu Vi, cậu xinh hơn Thanh Nhã nhiều. Sao cứ phải theo sau cậu ta? Ở nhà, cậu ta toàn gọi cậu là ‘tay sai’, kêu làm gì cậu cũng răm rắp làm. ‘Tay sai’ nghĩa là gì vậy cậu?”
Chu Vi: “…?”
“Hoa Vũ Linh, đừng có chia rẽ bọn tôi. Chu Vi với Thanh Nhã thân nhau lắm. Cậu tưởng chúng tôi tin mấy lời vớ vẩn của cậu chắc?”
Có người khác xen vào. Tôi lắc đầu:
“Tôi không nói dối. Với lại tôi chưa bao giờ chọc giận Thanh Nhã, tôi không dám. Cậu ấy biết tà thuật mà. Lần trước có cả đống chuột trong lớp, chẳng con nào lại gần cậu ấy hết, các cậu không thấy lạ sao?”
Mọi người sững lại, ngẫm kỹ thì đúng là thế.
Tôi “á” lên một tiếng, ngoảnh sang chỉ Chu Vi:
“Chu Vi, cậu nghe lời Thanh Nhã thế, có khi cậu ta cũng dùng tà thuật với các cậu rồi đấy?”
“Vớ vẩn, cậu đừng có phun lung tung! Cậu nghĩ chúng tôi ba tuổi chắc, làm gì có cái gọi là tà thuật hả?”
Chu Vi đỏ mặt quát, lườm tôi.
Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng gõ cửa. Giọng Thanh Nhã vọng vào:
“Vi Vi, các cậu đừng làm đau Vũ Linh. Mở cửa ra nào.”
Cả đám ngơ ngác, cuối cùng có người chạy ra mở. Thanh Nhã bước vào, lại quay ra khóa trái cửa, rồi mới đến chỗ chúng tôi, tỏ vẻ ngây thơ vô tội:
“Vi Vi, tớ biết cậu muốn đòi lại công bằng cho tớ. Chỉ cần dạy cậu ta một bài học nhẹ nhàng thôi, đừng quá đáng…”
Tôi cất tiếng:
“Thanh Nhã, cậu vừa bảo đừng làm đau tớ, giờ lại bảo ‘dạy tớ bài học’. Mức độ thế nào? Có phải cậu độc chiếm vai ‘người tốt’, còn đẩy Chu Vi vào thế khó xử không?”
Mọi người: “…” Chu Vi quay đầu nhìn Thanh Nhã, gương mặt bối rối hẳn.
Bộ dạng “dịu dàng đúng mực” của Thanh Nhã không giữ được nữa. Cậu ta gào lên, xông tới định đánh tôi:
“Hoa Vũ Linh, tao phải xé nát cái mồm mày.”
Tôi lập tức ôm đầu bỏ chạy:
“Đừng mà, tớ sợ rồi, đừng dọa tớ bằng chuột hay côn trùng nữa…”
16
Thanh Nhã đuổi theo tôi quanh phòng, nhưng tôi xuất thân ở miền núi, tất nhiên cậu ta không tài nào bắt kịp. Vừa chạy, tôi vừa thả một con “cổ”.
Đó là “Mê Hoa Cổ”, trông như con bọ rùa màu tím, tỏa ra mùi hương đặc biệt, có thể thu hút các loài rắn, côn trùng, chuột… trong vòng mấy dặm.
Chẳng mấy chốc, từ khung cửa sổ nhà vệ sinh vang lên những tiếng “sột soạt” dồn dập.
“Trời ơi, nhìn kìa!”
Có người thét lên. Chỉ thấy vô số chuột, rết, gián, sâu bọ… đang xuất hiện bên ngoài cửa sổ, gián thì vù vù bay, chuột chạy tán loạn, côn trùng bò lúc nhúc, dồn thành từng mảng đen kịt, hết cụm này đến cụm khác chen nhau chui qua cửa sổ.
“Kim Tằm Cổ” trong người tôi lúc này đang ẩn khí, còn tôi thì cầm “Mê Hoa Cổ” trên tay. Bầy côn trùng lập tức xô tới tôi trước, bám đầy trên cánh tay. Tôi cũng la hét thất thanh.
Số còn lại bu đầy lên người các bạn. Kỳ lạ là tất cả chúng đều đồng loạt né tránh Thanh Nhã.
“A a a, tà thuật! Cậu ta dùng tà thuật kìa!”
Mọi người hoảng loạn ôm nhau, sợ hãi nhìn chằm chằm vào Thanh Nhã.
Thanh Nhã cũng sợ đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ. Cậu ta nằm trên sàn, đám côn trùng tự động dạt ra xung quanh, chừa một khoảng trống rộng chừng ba centimet. Nhìn như một nghi thức tà pháp quy mô lớn.
Trong lúc cấp bách, Chu Vi coi như còn tỉnh táo đôi chút. Vừa la hét vừa chạy đến mở cửa. Tôi cũng “chạy trốn” theo họ ra ngoài.
Tôi nhanh tay giấu “Mê Hoa Cổ” về túi đựng đặc chế, bọn sâu bọ liền tản đi rất nhanh. Chúng tôi chạy một mạch đến chỗ hồ Thiên Nga của trường, ngồi thở hồng hộc.
“Tôi bảo rồi mà, các cậu không tin. Thanh Nhã biết tà thuật, đáng sợ thật.”
Chu Vi sợ tái người:
“Giờ phải làm sao? Chúng mình bị dính tà thuật của cậu ta rồi, có chết không?”
Tôi lắc đầu:
“Công lực cậu ta chưa ghê gớm. Vừa rồi dồn sức như thế, ít nhất một năm tới sẽ không sử dụng tà thuật nổi. Còn mấy việc trước đây, các cậu đến chùa xin bùa, uống nước phép là được. Nhưng phải cẩn thận, biết đâu Thanh Nhã sẽ hạ trùng vào đồ ăn của các cậu, sau này trông chừng kẻo lại trúng tà!”
“Ọe… mấy con côn trùng đó kinh quá!”
“Hoa Vũ Linh, bọn mình đối xử tệ với cậu như thế, vậy mà cậu vẫn giúp. Xin lỗi cậu nhé.”
Mọi người nhìn tôi, mặt tràn đầy áy náy, cúi gằm.
Tôi chỉ mỉm cười khiêm tốn, lại âm thầm giấu kín công lao.