1
Ta là con gái độc nhất của Thượng thư Lễ bộ. Từ nhỏ đã có năng lực phân biệt thiện ác.
Cái mũi của ta khác với người thường, có thể ngửi ra mùi trên người kẻ khác.
Người tốt thì thơm. Kẻ xấu thì thối.
Phụ thân nói, nếu để người khác biết ta có khả năng đó, ắt sẽ chuốc lấy tai họa. Vì vậy ta rất ít khi ra ngoài, cũng chẳng nói chuyện với ai nhiều.
Mãi đến năm ta đến tuổi cập kê, phụ mẫu mới phát hiện không chỉ cái mũi của ta khác thường, mà đầu óc cũng chẳng giống người ta.
Thầy thuốc nói ta là do “tâm trí chưa khai mở”.
Ta không hiểu rõ, chắc là bảo ta hơi ngốc.
Từ đó phụ mẫu không nhốt ta trong phủ nữa, không chỉ mời tiên sinh về dạy chữ, còn hay đưa ta ra ngoài du ngoạn.
Đương nhiên là ta mừng rỡ không thôi.
“Vân nhi nhớ kỹ, nếu ngửi thấy ai có mùi thối, không được nói với người khác, phải đợi về nhà rồi mới kể lại cho phụ mẫu nhé.” Mỗi lần ra ngoài, phụ thân đều căn dặn đi căn dặn lại.
Hôm nay cũng vậy.
Nhưng hôm nay lại cũng khác.
Mẫu thân bảo hôm nay là vạn thọ khánh tiết của Hoàng đế, quan lại từ tứ phẩm trở lên đều có thể dẫn theo gia quyến vào cung chúc thọ.
Ta biết Hoàng đế là ai.
2
Trước đó mấy ngày, ta theo mẫu thân vào hí lâu nghe hát, vô tình nghe được người ta bàn tán. Họ nói rất nhiều, ta cũng không nhớ hết, chỉ nhớ Hoàng đế là kẻ cực kỳ, cực kỳ tàn ác.
Vậy thì hắn hẳn là cực kỳ, cực kỳ thối.
Để kiểm chứng điều đó, trong khi mọi người đang quỳ rạp, cúi đầu nghênh đón Thánh thượng, ta cố ý ngẩng đầu lên hít một hơi.
Có lẽ là vì không có ai ngẩng đầu.
Tầm mắt của ta rất dễ dàng bắt gặp ánh mắt của hắn xuyên qua đám đông.
Khác với tưởng tượng của ta. Hắn không thối. Lại còn rất tuấn tú.
Tuấn tú như… như tiên nhân bước ra từ trong tranh vậy.
Chưa kịp nghĩ nhiều, phụ thân đã vội kéo ta cúi đầu xuống, sợ hãi quỳ rạp trên đất.
Ta biết, ta lại làm sai rồi.
Trước khi ra cửa, phụ thân đã dặn không được nhìn thẳng vào Hoàng đế.
Dù ta không hiểu vì sao.
Ta nghĩ, người đẹp thì nên nhìn nhiều một chút. Giống như hoa trong vườn nhà ta, ta rất thích ngắm.
Hoàng đế không trách phạt ta, cũng không trách phụ thân.
Những điều người ta nói đều không phải là sự thật. Ngài không phải người xấu. Nhưng cũng không phải người tốt.
Ta không ngửi thấy mùi thối, cũng chẳng thấy thơm.
Rất kỳ lạ.
Nhưng phụ thân không cho ta ngửi tiếp, còn nhét một đống bánh đường vào lòng ta, rồi bảo mẫu thân đưa ta đi dạo ngự hoa viên.
Vườn trong hoàng cung rộng hơn nhà ta rất nhiều. Không chỉ có vô số loài hoa ta chưa từng thấy, còn có rất nhiều núi giả.
Rất hợp để chơi trốn tìm.
3
Lúc mẫu thân đang trò chuyện với các phu nhân khác, ta ôm bánh đường chui tọt vào trong núi giả.
Không biết là vì ta trốn quá giỏi, hay do mẫu thân quá ngốc, mà mãi không tìm thấy ta.
Ngược lại, ta còn gặp Hoàng đế.
Ngài đứng sau một tảng núi giả, ánh trăng lạnh rọi xuống thân hình người. Khiến người trông càng thêm xuất trần.
Ta nghĩ nếu tiên nhân trong sách truyện là nam tử, hẳn là trông giống người này.
Khi ấy trước mặt người còn có một nữ tử yểu điệu đang đứng, nàng ta run giọng, nói: “Điều bệ hạ muốn, dân nữ đều nguyện ý dâng lên.”
“Ồ? Vậy trẫm muốn gì?” Hoàng đế bật cười khẽ.
Nữ tử đáp: “Nếu bệ hạ nguyện nạp dân nữ làm hậu, Lý gia chúng thần nhất định lấy người làm đầu, luôn đáp ứng mọi điều.”
Họ nói rất nhiều điều, ta cũng nghe không rõ. Cũng chẳng hiểu lắm.
Đợi đến khi nữ tử kia xoay người rời đi, Hoàng đế đột nhiên quay lại nhìn ta.
Ngài thông minh hơn mẫu thân, lập tức phát hiện ra ta.
“Bệ hạ, sao người biết ta trốn ở đây?” Ta nhảy ra từ sau núi giả, nghiêng đầu, tươi cười hỏi.
Hàng lông mày đẹp đẽ của người khẽ nhíu lại, bước chầm chậm về phía ta. Đợi đến khi người tới gần, ta mới ngửi thấy mùi trên người ngài.
Không phải mùi thối. Cũng chẳng phải mùi thơm.
Là một mùi đắng nhè nhẹ. Giống hệt thang thuốc đắng nhất mà đại phu kê cho ta trong lần ta bị bệnh trước kia.
Hoàng đế đi đến trước mặt ta, cẩn thận đánh giá một hồi.
Cuối cùng mới nhàn nhạt hỏi: “Ngươi chính là con gái của Thượng thư Thẩm gia, tên là Thẩm Vân?”
Ta gật đầu, vẫn ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào người.
Sao người lại có vị đắng như vậy?