5
Phụ thân nghe vậy hơi run rẩy, ngẩng đầu nhìn về phía ta.
Chỉ liếc một cái, phụ thân đã vội dập đầu lần nữa, vội vã nói: “Tiểu nữ nhà vi thần khác người, tâm trí chỉ như đứa trẻ con, hành xử hồ đồ. Nếu nó có xúc phạm đến Thánh thượng, xin bệ hạ hãy trách phạt riêng thần.”
Hoàng đế vẫn nở nụ cười ở khóe môi, giơ tay xoa nhẹ lên đầu ta, chỉ nghe người nói: “Ái khanh quá khiêm tốn rồi. Trẫm thấy, ái nữ của khanh ngược lại rất thông minh.”
Ngài là người đầu tiên khen ta thông minh. Hẳn là người tốt. Chờ ta làm tan hết mùi đắng trên người của ngài ấy, chắc chắn sẽ ngửi thấy mùi thơm.
Ta nghĩ thế, liền ngẩng mặt cười cười nhìn người.
Người cũng cúi đầu nhìn ta, tay vẫn đặt trên đầu ta khẽ xoa, giọng nói dịu dàng: “Vân nhi còn nói, muốn để phụ thân của nàng ấy làm phụ thân của trẫm nữa kia.”
Ta cười gật đầu.
Nhưng khi ta quay lại nhìn phụ thân, chỉ thấy phụ thân mặt mày tái nhợt, bỗng dập đầu thật mạnh xuống đất.
“Thần tội đáng chết. Là thần dạy con không nghiêm mới để nó nói lời hồ đồ trước mặt bệ hạ, xin bệ hạ trừng phạt!”
“Phụ thân.” Ta vội chạy tới, nhìn trán người đỏ ửng mà mắt cũng đỏ theo, “Phụ thân, có phải Vân Nhi lại làm sai rồi không?” Vừa nói vừa cuống cuồng thổi lên trán phụ thân.
Phụ thân kéo ta, bắt ta cùng quỳ, tiếp tục dập đầu trước Hoàng đế: “Tiểu nữ tâm trí chưa khai, lời nói không có chừng mực, đều là do lỗi của thần, mong bệ hạ đừng trách tội nó.”
Hoàng đế thong thả bước tới, đỡ ta đứng dậy.
“Ái khanh, nói nặng lời rồi.” Hoàng đế cười rất ôn hòa, ánh mắt vẫn đen nhánh như mực, “Trẫm lại cảm thấy Vân Nhi ngây thơ đáng yêu, lời nói rất hợp ý trẫm. Không những không phạt, mà còn nên ban thưởng.”
Phụ thân lại như nghe thấy hung tin, chân mềm nhũn ngã ngồi xuống đất.
6.
Hình như ta lại làm sai chuyện gì đó rồi. Từ lúc từ hoàng cung về, phụ thân cả đêm không ngủ, mẫu thân ôm ta trong lòng, đôi mắt đỏ hoe.
“Mẫu thân, con không nói bí mật của con cho bệ hạ biết đâu.” Ta cũng rơm rớm nước mắt trong lòng mẫu thân.
Rõ ràng Hoàng đế đã nói sẽ ban thưởng cho ta và phụ thân mà.
Mẫu thân nghe vậy càng ôm ta chặt hơn: “Mẫu thân biết. Đều là lỗi của phụ mẫu.”
Ta không hiểu, họ thì có gì sai?
Mãi đến sáng hôm sau, trong cung truyền đến một đạo thánh chỉ.
Hoàng đế nói được làm được. Người trong cung khiêng tới mấy rương đầy vàng bạc châu báu.
Công công đi đầu đọc xong thánh chỉ, tươi cười rạng rỡ nhìn ta: “Thuần phi nương nương, ba ngày nữa là ngày lành, rất hợp để nhập cung.”
Ta ngẩng đầu nhìn ông ta, chớp chớp mắt: “Ta không phải Thuần phi nương nương, ta là Thẩm Vân.”
Ông ta vẫn cười tươi: “Ngài chính là Thuần phi nương nương, do chính bệ hạ ban phong.”
Dứt lời, ông ta đưa thánh chỉ cho phụ thân, rồi cùng một đám người rầm rộ rời đi.
Mẫu thân nhịn suốt một đêm, khi nhìn thánh chỉ cuối cùng cũng bật khóc.
Ta len lén hỏi nha hoàn bên cạnh là Đậu Đậu: “Thuần phi nương nương là gì?”
Đậu Đậu mím môi, giọng nghẹn ngào: “Là phi tần của Bệ hạ.”
Ta đảo tròn mắt: “Là giống phụ thân và mẫu thân sao?”
Đậu Đậu ngẩn ra, nghĩ một lúc rồi nói: “Cũng gần như là vậy.”
Vậy sao họ lại khóc?
Ta nghiêng đầu nhìn phụ mẫu, đưa tay lau nước mắt trên mặt mẫu thân: “Mẫu thân đừng khóc, con đồng ý làm Thuần phi nương nương của Bệ hạ.”
Mẫu thân lại càng khóc to hơn.
Ba ngày tiếp theo, trong phủ có mấy mama đến. Đều là đến dạy ta các nghi lễ khi vào cung.
Những lễ nghi đó rất phiền phức, học mãi ta mới nhớ được đôi phần.
Vị mama cuối cùng đứng trước mặt ta rất lâu, nhìn ta chằm chằm, mặt lúc đỏ lúc trắng, rồi lại đỏ bừng.
“Chuyện phòng the là gì?” Ta mở to mắt, ngây thơ hỏi bà ta.
Bà ấy cắn môi, cuối cùng chỉ nói được một câu: “Tiểu thư chỉ cần nhớ, lúc ở trên giường thì nhất định phải nghe lời bệ hạ.”
Ta gật đầu: “Còn những lúc khác thì sao?”
“Cũng phải nghe.”
Thì ra chuyện phòng the cũng chẳng có gì đặc biệt.
7.
Ngày vào cung, phụ thân và mẫu thân đều khóc. Ta cũng khóc theo.
Lúc Hoàng đế đến, ta vẫn còn đang sụt sịt.
Người đi đến trước mặt ta, nhàn nhạt hỏi: “Làm Thuần phi của trẫm, sợ đến vậy sao?”
Ta ngẩng đầu, mắt đỏ hoe nhìn người.
Hôm nay người không giống lần trước, khoác long bào vàng chói, càng tôn lên dung nhan như khối ngọc ẩn trong thư phòng của phụ thân.
“Bệ hạ, ta đói.” Ta thút thít đáp.
Là thật đó. Từ sáng đến giờ bận rộn cả ngày, chỉ ăn có hai miếng điểm tâm.
Hoàng đế dường như không ngờ ta khóc vì chuyện đó, khẽ ngẩn ra rồi lại bật cười.
Người cười rất đẹp, tiếng cười cũng rất dễ nghe.
“Đi lấy ít đồ ăn tới.” Người cúi đầu nhìn ta, môi cong lên, “Phải là đồ ngọt.”
Công công đứng ngoài cửa vội vã đáp ứng, chạy đi. Không lâu sau, liền mang vào mấy đĩa điểm tâm.
Ta nhìn mà mắt sáng rỡ.
Hoàng đế ngồi xuống bên cạnh ta, nhìn ta ăn mấy miếng mới hỏi: “Nàng không sợ trẫm ư?”
Ta vừa gặm bánh vừa lắc đầu.
Trên người của bệ hạ đâu có mùi hôi, thậm chí dưới lớp đắng nồng còn ẩn chút mùi thơm nhè nhẹ. Rất dễ chịu.
“Nhưng bọn họ đều rất sợ trẫm.” Người bật cười.
Ta nuốt miếng bánh: “Vì họ là người xấu.”
Vừa dứt lời, mùi đắng trên người của hoàng đế lại xộc vào mũi, khiến ta khẽ cau mày. Cũng có thể vì người quá đắng nên họ mới sợ người.
“Bệ hạ, người cũng ăn đi.” Ta đưa miếng bánh ngọt nhất đến miệng người, cười tít mắt dỗ dành, “Miếng này là ngọt nhất đó.”
Người cúi mắt nhìn miếng bánh, trong đôi mắt đen nhánh như có tia sáng lướt qua, hồi lâu sau mới nhẹ nhàng há miệng cắn một miếng.