5.
Chàng từng chữ từng chữ gọi tên ta, giọng điệu như từng tiếng gõ thẳng vào tim, khiến tim ta như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Ta vội rụt tay lại.
Lần trước chàng gọi tên ta theo cách đó là khi ta cùng tiểu cô Lâm Cảnh Dao lén trốn ra ngoài chơi, khiến cả phủ phải huy động người tìm kiếm suốt nửa đêm.
Khi chàng xuất hiện trên chiếc hoa thuyền, sắc mặt đen như quỷ dữ vừa chui ra từ cống rãnh.
Ta và Lâm Cảnh Dao ôm nhau run rẩy.
Kết quả, cả hai bị phạt chép sách hai tháng liền, đến mức tay ta suýt không cầm đũa nổi.
Giờ đã thành thân, chẳng lẽ lại còn bắt ta chép sách nữa sao?
Nhưng sắc mặt hiện tại của chàng cũng chẳng khá hơn đêm ấy là bao.
Ta liếc nhìn sắc trời bên ngoài, viện cớ:“Thiếp... thiếp phải đi hầu lão tổ uống thuốc rồi.”
Nói đoạn liền quay người toan bước đi.
Bất chợt cổ họng nghẹn lại, ta ho khẽ một tiếng.
Lâm Cảnh Hành tay dài chân dài, vươn tay túm lấy cổ áo sau lưng ta, một cánh tay khác vòng ra chắn ngang trước người.
“Trong lòng nàng chỉ có mỗi lão tổ thôi sao?”
Lưng ta ớn lạnh, giãy giụa trong lòng chàng:“Thiếp thật sự phải đi, buổi trưa đã hẹn với người rồi mà…”
Chàng thản nhiên nói:“Ta đã sai người bẩm với lão tổ, nói nàng thân thể không khỏe, không sao đâu.”
Chưa từng có lúc nào đầu óc ta xoay nhanh như giờ phút này.
Nếu bây giờ không thoát ra ngoài, chắc chắn ta sẽ chết không toàn thây.
“Rầm!”
Cánh cửa bị đẩy tung, giọng Lâm Cảnh Dao lúc này nghe còn du dương hơn cả tiếng tiên nhạc:
“Ngọc nhi! Phí Tụng Chi trở về rồi—”
Nàng vừa nói đến đó thì đột ngột im bặt.
“Ra ngoài.”
“Dạ!”
Lâm Cảnh Dao lập tức lùi bước như chạy thoát thân, còn không quên tiện tay đóng sầm cửa lại.
“Quay lại.”
Câu đó hiển nhiên là do Lâm Cảnh Hành nói.
Lâm Cảnh Dao rón rén mở hé một khe nhỏ.
Lâm Cảnh Hành buông ta ra, bước đến mở cửa.
“Phí Tụng Chi trở về thì có gì lạ lẫm đến mức ngươi phải chạy đến đây báo với tẩu tử ngươi một tiếng?”
Lâm Cảnh Dao lắc đầu quầy quậy như trống bỏi:“Không lạ chút nào.”
Lâm Cảnh Hành hừ lạnh:“Ra ngoài.”
Lâm Cảnh Dao quay người rời đi không một chút do dự.
“Đi nói với lão tổ, tối nay Ngọc nhi không đến thỉnh an nữa, sáng mai sẽ sang.”
Chàng đóng cửa lại, xoay người nhìn ta chăm chú.
“Phí Tụng Chi trở về… nàng vui lắm sao?”
Nếu chàng có thể nhìn rõ nét mặt ta lúc đó, nhất định sẽ thấy ba chữ “bị oan uổng” viết to tướng trên mặt ta.
“Nghe nói khi hắn còn đọc sách, nàng từng mang điểm tâm đến cho hắn.”
Chàng bước tới, ta vô thức lùi về sau.
“Còn có cả hương túi, khăn tay nữa?”
Gót chân ta vướng vào chân ghế, cả người mất đà ngã ngồi xuống.
Hai tay chàng chống lên hai bên tay vịn, bóng người hoàn toàn bao phủ lấy ta.
Ta bị ép phải ngửa người tựa vào lưng ghế, ngẩng đầu nhìn chàng:“Đó đều là chuyện khi xưa. Sau khi thành thân, thiếp chưa từng gặp lại chàng ấy.”
Lâm Cảnh Hành nhếch môi, giọng điệu u ám mà lạnh lùng:“Vậy thì hóa ra, người khiến hai người không thể gặp lại nhau… lại chính là ta sao?”
Nếu không phải tin đồn chàng đoạn tụ lan truyền khắp nơi, thì đã chẳng tới mức không ai chịu đến cầu thân.
Những gia tộc quyền quý ngang hàng với họ Lâm đều rất coi trọng thanh danh. Công tử thế gia lén lút chơi bời một chút thì còn tạm cho qua, nhưng Lâm Cảnh Hành thì lại bị đồn thổi đến mức xôn xao cả thành.
Ngay cả phàm phu tục tử ngoài phố, mỗi khi nghe đến cái tên “Lâm Cảnh Hành” cũng phải nhíu mày tặc lưỡi:“Nho nhã bề ngoài, bên trong phóng đãng. Quý công tử nhà danh môn mà cũng chẳng sạch sẽ gì, đến cả tộc đệ trong nhà cũng không buông tha.”
Cùng chàng đính hôn chẳng khác gì đem con gái gả vào hố lửa.
Ta tuy không lớn lên trong phủ Ôn, nhưng xuất thân thì chẳng phải giả. Dẫu sao vẫn mang thân phận nữ nhi họ Ôn. Nhìn lão tổ ngày ngày vì chuyện hôn sự của chàng mà lo lắng buồn bã, cuối cùng ta cũng không đành lòng, khẽ buột miệng đề nghị một câu.