6.
Con người một khi đã buông xuôi… thì lại mạnh mẽ đến đáng sợ.
Thả lỏng được rồi, ta bắt đầu thấy buồn ngủ. Trước khi hoàn toàn thiếp đi, ta lờ mờ trông thấy nam nhân đang nằm nghiêng kia khẽ mở mắt ra.
Ánh mắt hắn dừng lại trên người ta, đáy mắt cuộn trào những xúc cảm khó lòng kiềm chế.
Hắn nhẹ giọng:“Ngủ đi.”
Khi trời vừa hửng sáng, ta ôm lấy đôi môi sưng đỏ, vội vã bỏ chạy về phòng mình như trốn giặc.
Thẩm Hoài An thấy ta trở về, chỉ làm ra vẻ hỏi vài câu lấy lệ, rồi lại vào bếp lo bữa sáng cho ta.
Không nói đến dung mạo hay dáng vẻ, riêng khoản bếp núc của hắn… đúng là đỉnh cao nhân gian.
Đậu hũ chiên hai mặt vàng ruộm, om cùng thịt băm, mùi thơm ngào ngạt; lại thêm mì sợi thủ công dai mềm vừa miệng.
Ăn xong còn có cả bánh táo chua do hắn tự làm—ăn hai miếng thôi là đời thấy an yên!
Thấy sắc mặt Thẩm Hoài An khá hơn, cũng chẳng còn ho nữa, tối hôm đó ta yên tâm đi ngủ, không truyền linh khí cho hắn nữa.
Ai ngờ sáng hôm sau, hắn lại ho dữ dội trước mặt ta, ho đến mức xé phổi, xé gan.
Ta còn thấy… một chiếc khăn tay bị hắn giấu đi, thấm đẫm vệt máu đỏ!
Giật mình sợ hãi, ta vội truyền linh khí cho hắn suốt cả đêm.
Thế là từ đó—ban ngày ta ăn cơm, tu luyện; đêm đến lại lặng lẽ truyền linh khí cho Thẩm Hoài An; rồi sáng ra lại ôm đôi môi sưng đỏ về phòng như một cái thói quen.
Thấm thoắt nửa tháng trôi qua, thế nhưng thân thể Thẩm Hoài An chẳng khá lên chút nào, ngược lại… sắc mặt hắn ngày một tái nhợt hơn.
Điều này khiến ta không khỏi cảm thấy... công sức bấy lâu nay đổ sông đổ bể.
Mang theo nỗi nghi hoặc ấy, ta lại quay về khu rừng một chuyến.
Khi ta tra hỏi, thần hộ sơn gia gia im thin thít, trốn tịt trong thân cây, gọi mãi cũng không chịu ló mặt ra…
Tức đến không chịu nổi, ta giận dỗi bứt sạch mấy đóa hoa mà hắn trồng trước cửa nhà.
Tay ôm một bó hoa, định bụng tạo bất ngờ cho Thẩm Hoài An, ta len lén rón rén bước tới trước phòng hắn.
Cửa phòng khép hờ, từ khe cửa, ta trông thấy Thẩm Hoài An – dung mạo như tiên hạ phàm – đang nhíu mày, cầm hộp phấn mà phủ lên mặt mình.
Nửa hộp phấn đã đi tong, hắn mới chịu dừng tay. Gương mặt trắng bệch đến độ còn nhợt nhạt hơn cả ta nếu chết được nửa năm.
Trời long đất lở rồi…Thế còn đôi môi ta ngày nào cũng sưng tều ra vì truyền linh khí thì tính là cái gì?Chẳng lẽ tại ta rảnh quá?!
Tức khí bốc lên đầu, ta đạp cửa xông vào.
Thẩm Hoài An thấy là ta, hoảng hốt đứng bật dậy. Phấn trên mặt hắn rơi lả tả, tung bay mù mịt.
Ta đưa tay bịt mũi, cười ngoan ngoãn như chưa có gì xảy ra:“Đang làm gì thế ~?”
Thẩm Hoài An nắm chặt thứ đồ trong tay, ánh mắt có phần lúng túng bất an:“Nam tử vì người mình mến mà chải chuốt một chút… cũng hợp lý mà.”
“Ồ? Vậy thì để ta giúp chàng nhé!”
Ta tiến lại gần mới phát hiện trên bàn của hắn bày la liệt các món đồ—mà trong đống đó, ta chỉ nhận ra được mỗi hộp phấn và son, còn lại thì… chịu, chẳng biết bắt đầu từ đâu cả.
7.
Bắt gặp ánh mắt đầy mong đợi của Thẩm Hoài An, tay ta căng đến mức… bóp nát cả bó hoa, nước chảy tong tỏng.
Ta còn đang luống cuống chưa biết xử lý thế nào thì hắn lại khẽ bật cười.Hắn đè nhẹ vai ta, ép ta ngồi xuống ghế, rồi xoay người đi lấy nước, vắt khăn tay chuẩn bị lau mặt, lau tay cho ta.
Ta chẳng thèm phối hợp, hai tay dính đầy nước hoa liền bôi loạn lên mặt hắn.
Vậy mà hắn chẳng tránh né, cứ để ta nghịch ngợm tùy ý, thỉnh thoảng mới đưa tay chắn hờ một chút.
Kết quả… chơi đùa đến tận cùng, cả gương mặt Thẩm Hoài An lem nhem tím bầm, cả trường bào cũng không thoát khỏi vết hoa.
Nhưng chính dáng vẻ như vậy… lại khiến hắn trở nên gần gũi, mang đầy hơi thở trần thế.
Trước kia, ta luôn cảm thấy hắn còn "phi nhân" hơn cả một củ nhân sâm như ta.Bây giờ thì khác rồi.
Hắn không phải người.Hắn là một con… quỷ lấm lem.
Đến khi hắn bắt đầu trang điểm cho ta, đã là nửa canh giờ sau.
Hắn cầm một cây bút chì than, cúi sát vẽ lông mày cho ta. Khoảng cách gần đến mức… ta có thể nhìn thấy những sợi tơ mịn mảnh trên làn da trắng như ngọc của hắn.
Khi bốn mắt giao nhau, đôi mắt hắn ánh lên nét cười dịu dàng, khiến cả khuôn mặt vốn tĩnh lặng kia như sống động hẳn lên.
…Muốn nở hoa rồi.
Nhìn hắn thuần thục vẽ mày, điểm môi, ta bỗng thấy trong lòng dâng lên một cảm giác áy náy nho nhỏ.
Ta đã từng nghi ngờ hắn… thật đáng chết mà!
Một khắc sau đó—Ta lặng người nhìn vào gương đồng…