3.
Sau khi mẹ mất, anh chị trong nhà khuyên tôi:
“Em đã nói dối rằng Nguyệt mất, chỉ để mẹ không còn phải chờ đợi trong đau đớn. Giờ mẹ đã ra đi, dẫu sao Nguyệt cũng là con cháu, nên về chịu tang, tiễn biệt bà đoạn cuối.
Chuyện nhà ai chẳng có lúc bất hòa, nhưng cùng máu mủ thì có gì mà oán giận mãi. Mẹ tưởng nó không còn nên chia phần tài sản cho bọn anh, nhưng nếu nó chịu về, bọn anh cũng không màng giữ làm gì, cứ trả lại phần nó.”
Tôi im lặng rất lâu.
Trong lòng... thật sự không muốn gọi.
Mẹ còn sống, nó không về. Giờ mẹ đã không còn, nó quay lại thì còn có ý nghĩa gì?
Dù nó có khóc ngất bên linh cữu, thì người đã khuất cũng đâu hay biết.Nó khóc vì ai? Vì bà hay vì chút cắn rứt cuối cùng trong lòng?
Tôi từng hy vọng nó sẽ trở về để mẹ có thể nhắm mắt không còn tiếc nuối.
Nhưng cuối cùng thì sao? Mẹ tôi vẫn ra đi trong khắc khoải – chờ mãi không thấy đứa cháu mà bà thương nhất.
Tôi có thể không đau lòng được sao?
Dù vậy, tôi vẫn muốn cho nó thêm một cơ hội cuối.
Giờ đám cưới em chồng nó đã xong, chẳng còn lý do gì để từ chối nữa.
Tôi gọi lại cho Nguyệt, giọng trầm và mệt mỏi:
“Bà ngoại con mất rồi.Về đi, tiễn bà đoạn cuối.”
Con bé hiện lên trên màn hình với vẻ mặt khó xử.Nó ngập ngừng, lí nhí:
“Ờm… em dâu con đang mang bầu, bên này kiêng cữ. Nếu con về chịu tang lúc này thì sẽ không được phép quay lại trước khi đứa bé chào đời…Sẽ mang xui xẻo, ảnh hưởng tới đứa bé.”
Tôi đứng lặng.
Thì ra... tôi đã sai rồi.Nó không hề muốn về – dù bao nhiêu cơ hội được trao đi, nó vẫn chọn quay lưng.
Tôi cắn răng, giọng lạnh đi rõ rệt:
“Lần này không về, thì từ nay cũng đừng về nữa.”
Tôi chuẩn bị cúp máy. Không còn gì để nói nữa.
Nỗi đau đã vượt quá mức thất vọng.
“Ơ… mẹ… mẹ đừng giận con mà…” – giọng nó gấp gáp.“Đợi em dâu con sinh xong, con nhất định sẽ về.Con sẽ quỳ trước mộ bà, con xin lỗi… con sẽ tạ lỗi với bà…”
Nhưng ngay lúc đó, một bàn tay kéo lấy tay con bé từ phía sau.
Nó quay đầu lại. Nhìn ánh mắt, tôi đoán được người đối diện là ai.
Mẹ chồng nó.
Quả nhiên, chưa đến vài giây sau, con bé lại hiện lên trước màn hình.
Vẫn là ánh mắt do dự, giọng nói thì thào:
“Ờm… mẹ ơi, con về được rồi. Mẹ chồng con bảo… chỉ cần mẹ chuyển thêm 200 triệu nữa là được, là xua được hết xui xẻo.Mẹ nhé? Cũng chỉ bằng bốn tháng mẹ vẫn gửi cho con thôi.Mẹ sẽ không keo kiệt với con chứ?”
Tôi sững người.
Từ 100 triệu biến thành 200 triệu.Cứ thế tăng dần, như thể người chết của nhà tôi là cái cớ để mặc cả.
Tôi bật cười – một tiếng cười lạnh buốt tận đáy lòng.
Đúng là… đứa con gái "tốt" của tôi.
Chuyện nhà người ta thì là đại sự, chuyện nhà mình lại bé như hạt cát.Đến cả việc về chịu tang bà ngoại – người đã nuôi nấng mình từ bé – cũng bị biến thành một cuộc thương lượng đầy điều kiện và giá cả.
Suốt bao năm, nếu không có tôi và chồng tôi che chắn, sợ rằng nhà chồng đã hút sạch máu thịt của nó rồi.
Vậy mà giờ đây, nó lại quay lưng về phía gia đình, chỉ để giữ lấy chút "bình yên giả tạo" bên người dưng.
Nó không nghĩ đến sao?
Chuyện sống chết là chuyện hệ trọng nhất đời người.Đến cả việc như vậy mà còn để mẹ chồng chi phối, thì sau này nó còn chỗ đứng gì trong nhà đó nữa?
Tôi không muốn đôi co thêm nữa, chỉ bình tĩnh nói:
“Mẹ không hỏi mẹ chồng con. Mẹ đang hỏi con. Con – có muốn về hay không?Nếu con thật sự muốn, bất kể ai cản, mẹ sẽ đích thân đến đón.Chỉ cần con chịu về – con vẫn là con gái mẹ.Những gì con đã làm những ngày qua, mẹ có thể xem như chưa từng xảy ra.Mẹ không giận con nữa.”
Tôi hít một hơi sâu, vừa giận con không biết vươn lên, vừa thấy đau lòng vì nó đã bị ràng buộc đến mức mất hết cả bản lĩnh.
Nên tôi quyết định, cho nó một cơ hội cuối cùng.
Ai ngờ, con bé bỗng nổ tung, lớn tiếng như thể bị dồn đến bước đường cùng:
“Mẹ! Mẹ không thể nghĩ cho con sao?Bà mất rồi – con cũng đau lòng chứ! Nhưng con còn phải sống tiếp!Nếu con làm trái lời nhà chồng, sau này có chuyện gì xảy ra, người bị đổ lỗi đầu tiên vẫn là con!Bà mất – mẹ đau, con hiểu. Nhưng mẹ không thể lấy chuyện đó ra để huỷ hoại cuộc đời con được!”
Tôi chết lặng.
Tôi chỉ muốn con gái mình về chịu tang bà ngoại.
Chỉ vậy thôi.
Mà trong mắt nó – đó đã là huỷ hoại cả cuộc đời.
“Con nói rõ rồi mà: một là chờ em dâu sinh xong rồi con về, hai là mẹ chuyển 200 triệu – con sẽ về ngay.”
“Bây giờ mẹ không chịu đợi, cũng không chịu chuyển tiền, lại còn ép con về chịu tang… Mẹ muốn đẩy con vào đường cùng sao?”
“Ngày đó nếu mẹ với ba đồng ý giao nhà máy cho chồng con, thì bọn con đã chuyển về sống gần mẹ từ lâu, đâu đến nỗi phải theo mấy tục lệ phiền toái này!Bà vừa đổ bệnh là con về liền, tang lễ con cũng đã có mặt rồi!”
“Mẹ đừng trách con, trách thì trách mẹ với ba quá coi trọng cái nhà máy đó, bắt con đi lấy chồng xa!Mẹ có biết không, về làm dâu nơi đất khách quê người, con ăn không ngon, ngủ không yên, đến tiêu tiền cũng phải dè chừng từng đồng!”
“Con tưởng ba năm qua con không về, không gọi điện, mẹ hiểu cho hoàn cảnh của con.Ai ngờ mẹ lại trách con ngược!”
“Mẹ đừng hỏi con có muốn về hay không. Dĩ nhiên con muốn! Nhưng con nói trước – nếu mẹ không chịu giao nhà máy cho chồng con, thì con sẽ không về.”