01
Sau giây lát sững sờ và bối rối, tôi vẫn lên tiếng chào hỏi:
“Lâu rồi không gặp.”
Đôi mắt anh đỏ hoe, vội giấu đoá cúc ra sau lưng.
“Em còn sống… sao không đến tìm anh? Anh cứ tưởng… em đã hy sinh rồi.”
Người bạn thân đi cùng anh cũng góp lời: nói rằng anh vẫn luôn sống trong day dứt vì tôi, suýt chút nữa đã quyên sinh.
Tôi chỉ cười nhẹ, không nói gì thêm.
Anh ta nói cũng không sai.
Bởi vì Lục Nghiễn thực sự đã ch//ết rồi.
Cô ấy ch//ết vào cái ngày năm năm trước, khi anh giấu tôi đính hôn với cô “con riêng” giả mạo tên Tô Mạn Ni.
Còn tôi bây giờ, đã có cuộc đời mới.
Về nước tham dự đại hội tưởng niệm anh hùng liệt sĩ, tôi bất ngờ phát hiện tên mình được khắc trên tường danh dự của quân khu.
Ngay bên cạnh là bức ảnh tôi mặc quân phục năm xưa, dưới chân bức ảnh là một bó cúc trắng tươi mới.
Cán bộ tuyên truyền của quân khu nhìn theo ánh mắt tôi, hơi ngạc nhiên hỏi:
“Quan sát viên Tần, bức ảnh trên tường kia… trông rất giống cô phải không?”
“Nếu không tận mắt thấy cô vừa trở về từ trụ sở Liên Hợp Quốc, tôi còn tưởng gặp ma đấy!”
Tôi mỉm cười:
“Giống thật, nhưng không phải tôi.”
Tôi tên là Tần Nghiễn, quan sát viên quân sự quốc tế, phóng viên chiến trường, con gái nuôi của tướng quân về hưu Tần Chính Hùng.
Tôi vừa kỷ niệm ba năm ngày cưới với chồng là Giang Dực, con gái nhỏ Niệm Niệm đã lên bốn tuổi.
Một người phụ nữ có cuộc sống viên mãn.
Còn người được khắc trên tường danh dự kia tên là Lục Nghiễn.
Năm năm trước, vì “đứa con riêng” Tô Mạn Ni do cha cô mang về phát hiện mắc bệnh trầm cảm, cha và anh trai cô đã giấu cô tổ chức lễ đính hôn cho Tô Mạn Ni.
Mà vị hôn phu, chính là người bạn trai đã yêu cô suốt năm năm – Thẩm Thính Lan.
Cô là một kẻ thất bại hoàn toàn.
Còn tôi, từ lâu đã không còn là cô ấy nữa.
Thu lại ánh nhìn, tôi nghiêng người trao đổi với cán bộ tuyên truyền về quy trình đại hội.
Không ngờ phía sau lại vang lên một giọng nói quen thuộc:
“Lục Nghiễn!”
Tôi không quay lại, tiếp tục nói chuyện với cán bộ.
Một lực kéo mạnh bất ngờ níu lấy cánh tay tôi.
Trước ánh mắt sửng sốt của cán bộ, tôi bị kéo loạng choạng quay người lại, đối diện với ánh mắt của Thẩm Thính Lan.
“Lục Nghiễn, em… em thật sự chưa ch//ết?”
Tôi khẽ nhếch môi, ánh mắt lạnh nhạt rơi xuống bó hoa cúc trắng trong tay anh.
Năm năm không gặp.
Đôi mắt của Thẩm Thính Lan… sao lại đỏ đến thế này?
02
Tôi tiễn cán bộ tuyên truyền rời đi, sau đó đứng yên trước tấm bia mang tên mình trên tường danh dự.
Thẩm Thính Lan theo sát phía sau, bó hoa cúc trong tay luống cuống giấu ra sau lưng, giọng nói đầy phẫn nộ như thể vừa bị lừa dối:
“Lục Nghiễn, em giỏi đóng kịch lắm đúng không? Suốt năm năm qua nhìn thấy anh sống trong hối hận, chắc em vui lắm nhỉ?”
“Đến một tin nhắn cũng không để lại.”
Tôi hờ hững đáp:
“Không phải chính anh từng nói sao? Là quân nhân thì phải phục tùng đại cục.”
Năm năm trước, tôi nhận được tin anh sắp đính hôn với Tô Mạn Ni, liền hoảng hốt chạy đến hội trường quân khu.
Trên đường, tôi nhận nhiệm vụ khẩn cấp từ biên giới về xung đột bất ngờ, nên buộc phải lên đường ra tiền tuyến.
Trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, chiếc xe thông tin tôi ngồi bị phục kích, rơi xuống vực. Câu cuối cùng truyền qua bộ đàm là: “Yêu cầu chi viện.”
Tôi gọi điện cho anh, cầu xin anh đến cứu tôi.
Nhưng anh đang bận đeo nhẫn đính hôn cho Tô Mạn Ni. Điện thoại reo hết lần này đến lần khác.
Cuối cùng, lần thứ mấy mới có người bắt máy.
“Man Ni là con riêng của quân nhân hy sinh, cuộc đời nó đã đủ khổ rồi. Chỉ là một buổi lễ đính hôn, em cũng không chấp nhận nổi sao?”
“Đừng nói là yêu cầu chi viện, dù em có hy sinh thì cũng phải phục tùng đại cục. Anh phải đính hôn với Mạn Ni!”
Tôi và Thẩm Thính Lan là thanh mai trúc mã, mười tám tuổi xác định quan hệ, hai mốt tuổi hứa hẹn đời này gắn bó.
Vậy mà đến năm hai sáu tuổi, anh vì muốn cưới “con gái nuôi” của cha tôi, lại bảo tôi phải phục tùng đại cục.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi đã thề rằng cả đời này sẽ không còn bất kỳ liên quan gì đến anh nữa.
Lúc này, nghe tôi nói xong, anh hơi cứng miệng, gượng gạo nhếch môi:
“Chỉ là lúc đó tình hình khẩn cấp nên anh nói lỡ lời, em còn để bụng thật à?”
Anh đứng thẳng người, đánh giá tôi từ đầu đến chân:
“Sao em biết hôm nay anh sẽ đến tường danh dự? Còn đeo cả huy hiệu quan sát viên Liên Hợp Quốc…”
Anh cười mà không vui, nhìn chằm chằm vào tôi:
“Không phải em nghĩ rằng, sau khi lừa anh suốt năm năm, giờ cứ tỏ vẻ vô tâm, tung chiêu ‘lạt mềm buộc chặt’ thì anh sẽ quay đầu thích lại em đấy chứ?”
“Anh nói cho em biết, mấy năm nay Mạn Ni đối xử với anh rất tốt. Trừ phi em thật lòng nhận sai cầu xin anh, còn không thì đừng mơ…”
“Anh nghĩ nhiều rồi.”
Tôi không nhịn được nữa, lạnh lùng cắt lời.
“Tôi về nước là để tham dự đại hội tưởng niệm và trao thưởng theo lời mời. Xong việc sẽ lập tức rời đi.”
“Tôi còn một chuyện nữa…”
Tôi dừng lại, rồi xoay người bước về phía hội trường.
“Nếu đã đính hôn rồi thì làm ơn đừng đeo nhẫn đính ước của chúng ta nữa.”
“Dù sao… nó cũng bạc màu rồi.”
03
Thẩm Thính Lan đứng sững tại chỗ, giây sau liền sải bước đuổi theo tôi.
“Hôm nay là sinh nhật sáu mươi tuổi của ba em, ông ấy rất nhớ em. Nhớ về nhà tối nay nhé.”
Tôi khựng lại một chút, rồi lập tức tăng tốc bước đi.
Tôi đã không còn người cha nào từ năm năm trước rồi.
Năm đó, trong cuộc xung đột tại biên giới, ngay trước mặt toàn bộ đồng đội, Lục Chấn Bang—người từng là cha tôi—đã từ chối điều quân đi cứu viện ngay lập tức.
“Binh sĩ hy sinh là một vinh dự.”