1
Tết Đoan Ngọ, tôi theo bạn trai về quê, vừa bước vào “nhà tân hôn” đã thấy có gì đó sai sai.
Chiếc giường đã bị động qua, trong phòng xuất hiện đồ dùng của người khác. Thùng rác bên giường còn trơ trơ mấy cái b/ao c/ao s/u và đồ chơi tì/nh d/ục chưa vứt đi.
Mặt tôi tối sầm, giọng lạnh như băng hỏi Lê Húc:
“Chuyện này là sao?”
Bạn trai tôi cũng hoảng, vội gọi điện cho mẹ.
Vừa hỏi xong đã biết, hóa ra từ sau Tết khi tôi và Lê Húc lên thành phố làm việc, chị gái anh – Lê Phi – đã dọn vào ở luôn trong nhà tân hôn.
Tôi nhịn giận, giật điện thoại:
“Đây là nhà tân hôn của cháu và Lê Húc, chị ta lấy tư cách gì mà vào ở?”
Mẹ anh ta nói:
“Ấy, đều là người nhà cả, sao phải tính toán chi li thế? Dọn vào rồi thì thôi, có gì to tát đâu.”
Tôi cười lạnh:
“Tính toán? Dì biết chị ta đã làm gì trên giường cưới của cháu không?”
Tôi đang muốn nổi khùng thì Lê Húc giật lại điện thoại, tắt máy.
Anh ta trừng tôi:
“Tống Trừng, em đừng nổi nóng bừa bãi. Mẹ anh sức khỏe không tốt, coi chừng em làm bà ấy tức thêm.”
Anh ta còn dám nói ra câu đó.
Tôi lạnh mặt:
“Được, tôi không chửi bà, tôi chửi anh. Chị anh rốt cuộc có ý gì? Mấy món rác rưởi trong thùng kia, anh thấy chưa? Chị ta dắt đàn ông về ngủ trên giường cưới, đồ đạc thì bày bừa lung tung, cái mặt còn biết xấu hổ không?”
Thật lòng mà nói, tôi chưa bao giờ có thiện cảm với Lê Phi từ lần đầu gặp.
Ba mươi mấy tuổi mà cứ thích ăn mặc như sinh viên, nói chuyện thì chua lè, lúc nào cũng giả vờ ngây thơ đáng yêu.
Mặc dù hơn tôi gần chục tuổi mà cứ thích gọi tôi là “chị gái”, đầu óc đúng là có vấn đề.
Tôi nghĩ dù sao cũng không phải gặp nhau thường xuyên, nên cho qua.
Không ngờ chị ta lại trắng trợn dọn vào nhà tôi.
Tôi càng nghĩ càng bực, định gọi báo công an.
Lê Húc thấy vậy, giữ tay tôi lại:
“Đủ rồi Tống Trừng, thôi đi. Dù gì chị ấy cũng là chị anh.”
“Cho dù… cho dù chị ấy dọn vào ở, cùng lắm thì anh dọn dẹp lại là được. Em nhường một lần đi, được không?”
“Chị anh từ nhỏ sức khỏe đã yếu, vì nuôi anh ăn học mà phải làm hai công việc một lúc, đến giờ vẫn chưa lấy được chồng.”
“Trừng Trừng, dù sao sau này chúng ta cũng sống ở Bắc Thành, sẽ chẳng đụng mặt chị ấy nữa. Nể mặt anh, em nhịn một lần đi.”
Nhìn gương mặt đầy năn nỉ của anh ta, lửa giận trong lòng tôi cũng dịu bớt.
Thôi thì thôi, dù sao Lê Húc cũng đối xử không tệ với tôi.
Mẹ tôi nói rồi, sau khi cưới sẽ mua cho tôi một căn ở Bắc Thành, còn cái nhà quê này cứ để cho chị ta đi.
Lê Húc bắt đầu dọn dẹp, thay ga giường, lau nhà.
Tôi đi đường mệt, lại sắp đến kỳ, cả người uể oải, định vào phòng nghỉ một lát thì nghe tiếng cửa mở.
Lê Phi từ ngoài xông vào như chỗ không người, sau lưng còn dắt theo một gã cao to đen nhẻm.
Thấy chúng tôi trong nhà, chị ta sững người, rồi cười hề hề:
“Ôi chà, Lê Húc về rồi à? Em là đàn ông sao lại lau nhà, việc đó đàn bà làm mới đúng chứ?”
“Trừng Trừng à, chị nói em nghe, phụ nữ thì phải đảm đang một chút, mấy chuyện trong nhà nên chủ động làm. Bắt đàn ông làm việc nhà là không may mắn đâu!”
Tôi nhìn Lê Húc đang đứng đực ra bên cạnh, giận đến run người.
“Phụ nữ phải đảm đang hả? Vậy chị lau nhà đi.”
Lê Phi trừng mắt:
“Tôi lau? Tại sao tôi phải lau? Đây đâu phải nhà tôi.”
“Nhưng chị làm bẩn đó. Giường, sàn nhà, mấy thứ ghê tởm kia là của chị, đúng không?”
Tôi vung tay ném một cái hộp lên người chị ta, mặt Lê Phi lúc đỏ lúc trắng.
Chị ta giận đến run người nhưng không dám phản bác, lật mắt giả vờ muốn ngất:
“Trời ơi, em dâu còn chưa bước chân vào cửa mà đã leo đầu cưỡi cổ chị chồng thế này…”
“Chị đúng là bạc mệnh, nuôi lớn em trai mà lại gặp phải đứa em dâu vô ơn thế này, tôi sống còn ý nghĩa gì nữa đây…”
Chị ta vừa khóc vừa len lén nhìn Lê Húc, mong anh ta bênh mình.
Đáng tiếc, trong nhà này tôi mới là người có tiếng nói.
Dưới áp lực của tôi, Lê Húc không dám hé răng, không khí lập tức đóng băng.
Lúc này, gã đàn ông đi cùng Lê Phi lên tiếng:
“Phi Phi, em đừng buồn, em còn đang m//ang th//ai mà. Lần này chúng ta về là để bàn chuyện cưới hỏi với em dâu còn gì?”
Ồ, đến lúc đó tôi mới biết chị ta có bầu.
Họ mò đến đây là để đòi cưới trước.
2
Bạn trai của Lê Phi là Trương Chí Cường, bảo vệ dưới lầu nhà tôi.
Chị ta ở nhờ nhà tôi, rồi quen biết gã đó.
Dù Trương Chí Cường không đẹp trai, nhưng cao lớn vạm vỡ, nhìn có vẻ đáng tin.
Miệng lại ngọt, khiến một người độc thân già như Lê Phi say như điếu đổ.
Họ dính nhau từ lần đầu “ăn cơm trước kẻng”, rồi dính bầu ngay sau đó.
Lê Phi lớn tuổi, đương nhiên không muốn bỏ con.
Trương Chí Cường thì nói: hai người cứ đăng ký kết hôn trước, sinh xong con rồi tổ chức đám cưới sau.
Nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến sính lễ hay nhà cửa.
Còn chị ta thì cứ đinh ninh phải cưới trước tôi cho bằng được.
Lê Húc còn chưa lên tiếng, tôi đã lạnh giọng:
“Chị, kịp sao? Tôi với Lê Húc chuẩn bị cả năm mới sắp tổ chức cưới vào tháng 7 này.”
“Chị còn chưa chụp ảnh cưới, váy cưới với bánh kẹo cưới đều chưa chuẩn bị, chỉ còn hơn một tháng nữa thôi, chị lại đang bầu bí, lấy gì mà kịp?”
Lê Phi cười tươi rói:
“Trừng Trừng, em không biết hả? Ở quê tụi mình, một năm chỉ được làm một chuyện vui thôi.”
“Giờ chị có thai rồi, em với Lê Húc phải dời cưới lại cho chị làm trước, được không?”
Làm sao có thể?!
Thiệp mời tôi đã phát, người thân bạn bè đều báo rồi, riêng tiền cọc tiệc đã trả 38 ngàn, giờ hoãn cưới là phải đền hợp đồng!
Tôi vừa dứt lời, Trương Chí Cường đã nhe răng cười:
“Vậy thì càng hay, để hết cho chị cô đi.”
“Dù sao hai người vóc dáng cũng gần giống nhau, mấy thứ đó dùng vừa luôn, chị cô cũng khỏi phải chuẩn bị lại.”
Lê Phi lập tức phụ họa:
“Đúng vậy đó, Trừng Trừng à, trong bụng chị còn là cháu trai lớn của em nữa, tặng nó chút quà thì có gì quá đáng đâu.”
“Tiệc cưới, váy cưới em đã đặt, chị miễn cưỡng dùng tạm vậy.”
À, hóa ra lằng nhằng dây dưa với tôi bao lâu nay là vì chuyện này.
Tôi chẳng buồn đôi co với bọn họ – một đám đầu óc toàn nước.
Tôi quay sang nhìn Lê Húc bên cạnh:
“Anh nói xem? Đây là đám cưới của chúng ta cơ mà.”
Một người dù ngốc cũng phải biết giữ quyền lợi của mình chứ.
Tôi nghĩ vậy, nhưng lại đánh giá quá cao chỉ số IQ của Lê Húc.
Chỉ thấy anh ta lén liếc nhìn tôi, cúi đầu im lặng.
Hồi lâu mới lúng túng lên tiếng:
“Hay là… mình nhường chị đi…”
Ầm một cái, tâm trạng tôi hoàn toàn nổ tung.
3
Tôi và Lê Húc là bạn học đại học, vừa gặp nhau trong buổi huấn luyện quân sự đầu tiên đã trúng tiếng sét ái tình.
Trong lúc yêu đương, tôi biết gia cảnh nhà anh ấy chẳng khá giả gì. Cha mất sớm, mẹ ốm đau liên miên, học phí đại học đều nhờ chị gái đi làm thuê nuôi.