6
Từ hôm đó, tôi bắt đầu “ngoan ngoãn” như lời Lê Húc mong muốn.
Không chỉ chủ động nhường tiệc cưới, tôi còn mua cho Lê Phi vòng vàng, nhẫn vàng, thậm chí còn mua bát vàng cho đứa bé chưa sinh ra trong bụng chị ta.
Lê Phi nhận quà mà cười toe toét:
“Trừng Trừng à, sớm như vậy có phải tốt hơn không. Không cần anh rể phải ra tay dạy dỗ nữa rồi.”
Tôi mỉm cười không nói.
Rồi lại quẹt thẻ của Lê Húc, mua riêng cho Trương Chí Cường một chiếc thắt lưng da.
Tôi nhẹ giọng, nũng nịu nói với hắn:
“Anh rể, hôm đó em bị dọa sợ quá, nếu có gì quá đáng thì anh đừng để bụng nha.”
Ánh mắt lướt nhẹ đầy ẩn ý, khiến Trương Chí Cường thở hổn hển như trúng tà.
Lúc Lê Húc bước vào, tôi liền lui một bước.
“Anh rể, chồng em tới rồi, bọn em còn có việc phải ra ngoài.”
“Anh nhớ ở nhà chăm sóc chị nhé, chị đang mang thai, làm gì cũng phải nhẹ nhàng.”
Chúng tôi đi đón mẹ Lê Phi — cũng chính là mẹ chồng tương lai của tôi.
Vừa nghe con gái có bầu, bà ta liền tay xách nách mang chạy đến.
Nào là túi lớn túi nhỏ, đến cả gà mái còn có.
Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ chau mày vì sợ bẩn nhà.
Nhưng bây giờ, tôi vui vẻ giúp bà xếp từng túi vào ghế sau.
Trên đường về, tôi ngồi ghế sau ngủ ngon lành.
Mẹ Lê len lén liếc tôi một cái, hạ giọng nói với Lê Húc:
“Đúng là như chị mày nói, con nhỏ này bị dạy cho ngoan rồi.”
“Mấy lần mẹ tới nó đều chê bai này nọ, giờ im thin thít.”
Lê Húc liếc bà một cái:
“Mẹ, đừng nói Trừng Trừng như vậy. Sau này tụi con còn cưới nhau nữa mà.”
“Biết rồi, biết rồi, mẹ không nói nữa.”
“Nhưng mà... giờ con bé ngoan rồi, chắc khỏi phải đâm kim vào bao cao su nữa nhỉ. Mấy hôm nay tranh thủ ra sức, để nó dính bầu cho lẹ.”
“Mẹ nghe nói mẹ nó sắp nghỉ hưu rồi, mỗi tháng hơn chục ngàn lương hưu. Chắc chắn sẽ đổ hết cho nó.”
“Nhà người ta có mỗi một đứa con gái. Tiền họ tiêu thì là của mình, còn tiền con thì để dành.”
“Chờ thêm vài năm, dụ họ sang tên căn nhà Bắc Thành cho con, đến lúc đó nhà mình phát tài rồi.”
Tôi nằm yên, mắt vẫn nhắm, nhưng tim thì lạnh buốt.
Thảo nào dạo này Lê Húc không chịu dùng biện pháp, còn dám nói đã thắt ống dẫn tinh.
Trong lòng tôi vừa lạnh, vừa lo — nếu thực sự mang thai, chắc chắn tôi sẽ bị cả nhà họ Lê giẫm nát không thương tiếc.
Không được, phải mua que thử thai ngay.
Về đến nhà, Lê Phi đang nằm ườn trên sofa ăn trái cây, Trương Chí Cường thì chơi game.
Thấy tôi bước vào, hắn chỉ tay về phía bếp:
“Trừng Trừng à, anh đói rồi. Vào nấu gì cho anh ăn đi.”
7
Tôi thật sự nấu cho họ một bàn ăn đầy đủ.
Thậm chí còn mở luôn chai rượu trắng hai ngàn.
Cả nhà ăn no nê, rồi ngả ngốn nói chuyện phiếm.
Lê Húc có vẻ hơi nghi ngờ, thừa lúc mẹ và chị không chú ý, lén đi vào bếp tìm tôi.
Tôi đang rửa bát, anh ta vòng tay ôm lấy eo tôi từ phía sau.
“Bảo bối… em không sao thật chứ?”
Tôi quay đầu cười:
“Không sao.”
“Thế thì tốt. Anh còn tưởng em giận.”
Anh ta cúi xuống hôn tôi một cái.
“Dạo này em ngoan quá, cứ như vậy hoài thì tốt biết mấy.”
Tôi nở nụ cười tươi rói:
“Em sẽ mà.”
“Không phải anh và chị dạy em sao? Anh là trời của em, chuyện gì cũng phải lấy anh làm trung tâm.”
“Chị muốn cưới trước, em nhường. Váy cưới, ảnh cưới, tiệc cưới, ba món vàng, bánh cưới, nhà cưới... em đều để chị dùng trước.”