1
Anh trai và chị dâu tôi đã đính hôn, dự định cuối năm cưới.
Dịp nghỉ Quốc khánh lần này, chị dâu chủ động đề nghị đi du lịch cùng nhau và nhận trách nhiệm sắp xếp toàn bộ hành trình.
Tôi tất nhiên là vui vẻ nhận lời—sắp nghỉ lễ rồi, tôi còn phải tranh thủ xử lý nốt công việc trong công ty.
Nhưng khi nhận được lịch trình chị ấy gửi, mặt tôi lập tức sầm lại.
Vì tiết kiệm, chị ta đặt chuyến bay lúc 11 giờ rưỡi đêm.
Tôi làm xong việc, vội đến sân bay, mệt đến không mở nổi mắt.
Định đi mua ly cà phê cho tỉnh táo thì chị dâu lập tức lao tới cản lại:
“Linh à, cà phê ở sân bay đắt lắm. Bố mẹ em kiếm tiền đâu có dễ, phải biết nghĩ cho họ chứ.”
“Vả lại, giờ bố mẹ cũng nghỉ hưu rồi, tiền em tiêu là tiền của anh trai em đó. Bọn chị sắp cưới rồi, còn bao nhiêu thứ cần dùng đến tiền nữa.”
“Trên máy bay chẳng phải cũng có cà phê sao? Uống trên đó khỏi tốn tiền.”
Tôi rút tay ra, gượng cười cho qua.
Khó khăn lắm mới có dịp cả nhà đi chơi, tôi không muốn ngay từ đầu đã làm mất hòa khí.
Nên thôi, chuyện này tôi nhịn.
Nhưng khi làm thủ tục check-in, tôi nhận ra có điều bất thường.
Tôi đã chuyển toàn bộ 200 ngàn chi phí du lịch cho anh trai, yêu cầu cũng nói rõ rồi: tôi muốn đi hạng nhất.
Vậy mà giờ tôi lại bị xếp vào vé phổ thông.
Tôi nén giận, nhẹ giọng hỏi anh trai:
“Em nói rồi mà, em đi hạng nhất. Sao vẫn đặt vé phổ thông cho em?”
Anh tôi còn chưa kịp nói gì thì chị dâu đã chen vào:
“Ôi dào, đi gì mà chẳng là đi! Đi phổ thông thì tiết kiệm chứ sao! Anh em vất vả kiếm tiền, tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy. Em phải biết nghĩ cho anh em chứ!”
Tôi nuốt cục tức trong lòng, lướt qua họ để đi nâng hạng vé.
Ai ngờ chị ta xông tới, ngay trước mặt mọi người hét ầm lên:
“Cô dám nâng vé thử xem!”
“Cô tưởng tiền trong nhà là gió thổi đến chắc? Mà tiêu kiểu đó! Giỏi vậy thì nâng cho cả nhà luôn đi, một mình sung sướng thì có nghĩa lý gì?”
Tôi chỉ cười lạnh.
Chưa cưới mà đã dạy đời tôi rồi.
Tôi bỏ ra 200 ngàn mà không đủ cho chị ta xài? Còn đòi tôi bỏ thêm tiền nâng vé cho cả nhà?
Mơ à!
Tôi hỏi nhân viên quầy, họ bảo chỉ còn đúng một chỗ hạng nhất.
Tôi mặc kệ cái mặt gào thét của chị ta, đưa giấy tờ lên làm thủ tục.
Bố mẹ ngồi phía trước anh trai tôi, cả hai lén nhìn về phía tôi—nhưng không ai mở miệng bênh tôi lấy một câu.
Rõ ràng họ biết, trong cái nhà này chỉ có tôi là người kiếm ra tiền.
Thế mà ai cũng mặc định—tiền là của anh tôi.
Tại sao chứ?
Học hết cấp hai, bố mẹ đã đẩy tôi đi làm thuê.
Tôi lăn lộn suốt bao năm, cực khổ kiếm từng đồng.
Dựa vào cái gì mà tiền tôi kiếm, lại phải đưa cho anh trai tiêu?
2
Tôi ngồi hạng nhất, ăn chút gì đó rồi ngủ luôn.
Tỉnh dậy thì máy bay cũng vừa hạ cánh.
Chị dâu gửi thông tin khách sạn vào nhóm gia đình:
【Linh à, bọn chị ở nhà trọ này nhé, gửi link cho em nè~】
Tôi mở ra xem mà muốn bật ngửa.
Đánh giá 2 sao, phòng đơn 1 đêm có… 58 tệ!
Tôi vừa đi vừa lướt xem bình luận, toàn là chê bai.
Ra đến cửa, mọi người đã đợi sẵn.
Tôi không nói gì, tự đặt một phòng suite ở khách sạn 5 sao gần đó.
Họ muốn khổ, tôi không cản.
Còn tôi—tôi không chịu được cảnh này.
Cả nhóm bắt xe tới nhà trọ, đến nơi tôi xách hành lý quay lưng đi luôn.
Khách sạn tôi đặt nằm đối diện, đi bộ chừng mười phút là tới.
Chị dâu thấy vậy liền kéo tôi lại:
“Linh, em đi đâu vậy? Đến rồi thì vào nhận phòng thôi!”
Tôi cười nhạt, lịch sự đáp:
“Chị ở đi. Em không quen kiểu phòng đó, em sang bên kia ở.”
Chị ta nghe xong liền đỏ mắt:
“Sao em lại tiêu xài kiểu đó? Khách sạn bên kia một đêm tận mấy ngàn, bằng cả tháng lương của chị rồi đấy. Sao em có thể phung phí như vậy được?”
Tôi cười gằn:
“Em tiêu tiền của chị à? Chị có quyền gì can thiệp chuyện em ở bao nhiêu?”
Chị ta thấy tôi không nghe lời, liền che mặt khóc nức nở:
“Em khinh chị phải không? Khinh chị xuất thân nông thôn à?”
“Chị tuy không học cao, nhưng cũng là dựa vào nỗ lực của mình để kiếm tiền!”
“Không như em, chỉ biết tiêu tiền của gia đình. Anh trai em giỏi giang, học đại học, vào công ty lớn. Nhưng dù có kiếm 100 ngàn mỗi tháng cũng không đủ cho em tiêu thế này đâu!”
Tôi thật sự không chịu nổi nữa, hất tay chị ta ra, định bỏ đi.