4
Chai nước đã bị mở nắp, tôi không dám uống bừa.
Lỡ bên trong có vấn đề gì thì ai gánh nổi?
Tôi đưa chai nước cho anh trai rồi lẳng lặng bước nhanh về phía trước.
Phía trước có một quầy bán đồ thủ công, tôi tính mua vài món về làm quà lưu niệm.
Trên sạp bày rất nhiều vòng cổ, vòng tay đan bằng tay, người bán là một bà lão tóc bạc có vẻ đã lớn tuổi...
Bà cụ cười tươi vẫy tay gọi tôi.
Tôi cúi người xuống chọn đồ:
“Bà ơi, mấy món này bao nhiêu tiền ạ?”
Bà cụ vẫn giữ nụ cười hiền hậu, giơ lên một tấm biển nhỏ với dòng chữ viết tay:
【Chủ quầy là người khiếm thính. Vòng cổ: 50 tệ, vòng tay: 30 tệ】
Giá không hề đắt. Tôi quyết định mua luôn tất cả.
Ánh mắt bà cụ sáng rực niềm vui, nhưng khi thấy tôi giơ điện thoại ra quét mã thanh toán, nét mặt bà bỗng tối sầm lại.
Tôi đoán đối với một người già khiếm thính, chắc tiền mặt sẽ tiện hơn.
Tôi ra hiệu bằng tay, chỉ về phía máy ATM gần đó.
Bà cụ liên tục gật đầu.
Tôi rút ra 20.000 tệ tiền mặt, nhét hết vào tay bà.
Bà cụ nhìn xấp tiền dày mà bàng hoàng, vội đuổi theo tôi định trả lại.
Chúng tôi đang giằng co thì chị dâu tôi xuất hiện, chậm một bước.
Chị ta vạch túi nilon trong tay tôi ra xem, rồi liếc thấy xấp tiền dày cộp trong tay bà cụ—lập tức hét toáng lên:
“Linh, em bị chém rồi phải không? Mấy thứ vớ vẩn này trên mạng có một nghìn tệ là mua được cả bao. Cụ già này đúng là quá đáng!”
Tôi thật sự không muốn tranh cãi với chị ta, nhưng cũng không thể để bà cụ bị hiểu lầm:
“Mấy món này đều là thủ công cả đấy. Tôi nói nó đáng giá thì nó có giá. Không phải tiền của chị, đừng có đứng đấy mà lắm lời.”
Anh tôi—chú chó giữ vợ chính hiệu—tức thì lao ra bênh:
“Linh, ăn nói cho cẩn thận. Chị dâu em chỉ sợ em bị lừa thôi.”
Tôi gật đầu, tiếp tục đưa tiền cho bà cụ, ra hiệu cho bà mau đi.
Bà cụ thấy vì mình mà gia đình tôi cãi nhau, cứ cố nhét tiền trả lại.
Chị dâu thấy vậy, liền xông tới giật lấy tiền, rút hai tờ 100 tệ rồi ném vào tay bà cụ.
“Cầm đi, 200 là còn rẻ lắm rồi đấy!”
Nói xong, chị ta nhét hết số tiền còn lại vào túi xách của mình, còn ra vẻ tử tế nói:
“Linh, em không biết kiếm tiền cực khổ cỡ nào đâu. Số tiền này chị giữ hộ, không là em tiêu hoang hết lúc nào không biết!”
Tôi tức đến run tay. Vừa quay lại thì thấy bà cụ đang cúi xuống đất nhặt hai tờ 100 tệ bị ném xuống.
Bà cụ không nói gì, chỉ im lặng nhặt tiền rồi quay lại quầy hàng.
Cái bóng lưng còng cõi ấy khiến tôi càng thêm phẫn nộ.
Xung quanh đã bắt đầu tụ người lại vì tiếng cãi vã.
Tôi tiến lên, giật lại túi tiền từ tay chị dâu.
Giơ một ngón tay trước mặt chị ta, lạnh lùng cảnh cáo:
“Tiền này là của tôi. Nếu chị còn dám động vào thêm lần nữa, tôi báo công an ngay lập tức.”
Anh trai tôi chuẩn bị nổi khùng thì tôi lập tức quay phắt lại trừng mắt, buông lời đe dọa:
“Anh đừng quên—ông chủ công ty anh là ai.”
Chị dâu không hiểu ý trong lời tôi, bị tôi nạt một câu thì sững lại, rồi tỏ vẻ đáng thương lao vào lòng anh trai tôi kể lể.
Tôi chẳng buồn quan tâm, đỡ lấy bà cụ, nhét hết tiền vào túi vải cho bà, đợi bà rời đi an toàn mới quay về khách sạn.
Không ngờ, vừa tắm rửa xong chuẩn bị đi ngủ thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
5
Tôi nhìn qua mắt mèo—chị dâu đang đứng ngoài cửa, vẻ mặt đầy ai oán.
Tôi mở cửa, chị ta thoáng bất ngờ nhưng rồi lập tức lấy lại bình tĩnh:
“Linh, phòng em đẹp thật đấy. Một đêm chắc cũng phải năm, sáu nghìn tệ ha?”
Tôi đóng cửa lại, tay đang nắm con dao nhỏ cũng buông lỏng.
“12.888 một đêm. Nếu chị thích thì đặt ngay một phòng mà trải nghiệm.”
Lời vừa dứt, mặt chị ta trắng bệch.
Không nói thêm lời nào, chị ta móc ra một tờ cam kết từ túi áo.
“Linh, đừng trách chị nhẫn tâm. Anh em kiếm tiền vất vả lắm, mà em thì tiêu như phá, anh ấy nuôi không nổi đâu.”
“Hôm nay em ký cái này đi, từ nay cắt đứt quan hệ tài chính với anh em.”