1.
Mắng cho chị dâu tương lai một trận xong, trong lòng tôi vẫn còn nguyên một bụng lửa.
Cái trò gì thế này chứ?!
Tiền của ba là tiền của ba, ông muốn cho ai là quyền của ông, mắc gì đến lượt người khác nhúng tay?
Thời buổi nào rồi mà vẫn còn cái suy nghĩ cổ hủ “con gái không được mua nhà” ngu xuẩn ấy?!
Chưa cưới mà đã bày đặt chỉ tay năm ngón, vậy sau khi bước chân vào cửa chẳng phải sẽ leo lên đầu tôi mà ngồi chắc?
Tôi liền chụp màn hình tin nhắn, ném thẳng cho anh trai:
【Anh giải thích đi? Chưa cưới đã dòm ngó căn nhà của tôi, đây là ý chị dâu tương lai, hay do anh đứng sau xúi giục?】
Một lát sau, anh trai tôi tóc tai bù xù như ổ quạ, gõ cửa phòng tôi.
“À… cái này… chắc là cô ấy đến kỳ, tâm trạng không ổn nên lỡ lời thôi.”
Tôi hừ lạnh:
“Xưa nay chỉ nghe nói mỡ heo che mắt, không ngờ đến kỳ cũng có thể chảy ngược lên não, để rồi cái miệng phía trên lẫn với cái miệng phía dưới, chẳng còn phân biệt nổi công dụng nữa hả.”
“Ơ… ý là gì cơ?”
“Chẳng có gì! Ý tôi là anh đúng là tìm được một cô gái đơn thuần, thiện lương quá đỗi.”
Nói dứt lời, tôi “rầm” một tiếng đóng cửa lại.
Anh trai tôi ngốc thế kia, bị bán chắc còn vui vẻ giúp người ta đếm tiền, chắc chắn không phải anh ta xúi.
Qua khe cửa, anh còn nhỏ giọng khuyên:
“Em cũng biết hoàn cảnh gia đình Tần Tần không bằng nhà mình, em chịu khó nhường nhịn cô ấy một chút. Mình nên dùng tình cảm để cảm hóa chứ đừng khắt khe với cô ấy!”
Nhường nhịn cái con khỉ!
Cô ta có ông bố mê cờ bạc, mẹ thì đơn thân, thêm cậu em trai hút máu, chẳng phải do tôi nuôi lớn!
Tôi đang sống yên ổn, dựa vào cái gì mà phải nhường nhịn cô ta?!
2.
Cả đêm tôi lăn qua lộn lại không tài nào ngủ nổi, sáng mở mắt ra đã thấy điện thoại nổ tung với mấy chục tin nhắn chưa đọc.
【Vân Chu, chị sắp cưới vào nhà rồi, chị dâu cũng như mẹ. Mẹ em mất sớm, nên chị không thể không dạy bảo em đôi câu.】
【Tiền của ba em không phải của riêng em, mà là của cả nhà.】
【Sau này em cũng phải lấy chồng, còn Vân Xuyên là con trưởng, tài sản gia đình đương nhiên phải do anh ấy quản.】
…
Đồ thần kinh! Lại còn dám lôi chuyện mẹ tôi mất sớm ra nói?!
Tôi tức đến muốn nổ phổi, chạy thẳng đi tìm ba để mách tội.
“Ba ơi, chị dâu vào nhà còn đòi làm mẹ con, tiện thể làm vợ ba luôn kìa! Ba mau xem đi!”
Ba tôi trợn tròn mắt:
“Con lại ăn nói linh tinh gì thế?!”
Tôi dúi điện thoại cho ba:
“Ba tự xem đi, một chữ con cũng chẳng bịa đâu.”
Ba đọc xong mấy đoạn “văn mẫu” mà Tần Tần gửi, mặt tức đỏ gay, chân mày nhíu chặt thành hình chữ “Xuyên”.
Tôi hốt hoảng chạy đi lấy thuốc hạ huyết áp cho ba.
Ba cả đời chăm chỉ, trong cơ quan ai cũng nể trọng, đối nhân xử thế đều hiền hòa.
Ông chưa từng thiên vị, anh trai có gì tôi cũng có, thậm chí tôi thường còn được nhiều hơn.
Anh trai tôi năm nay 35 tuổi, khó khăn lắm mới chen chân qua được kỳ thi công chức, lại vừa có bạn gái, ba mừng lắm.
Không chỉ bỏ ra 388 ngàn tiền sính lễ, ông còn móc thêm một khoản lớn đặt cọc nhà mới.
Tính ra, số tiền ấy còn vượt xa giá trị một căn hộ nhỏ dành cho tôi.
Nhưng tôi vốn không hẹp hòi, chỉ cần anh trai sống tốt, tôi cũng yên lòng.
Ba ngồi trầm ngâm suy nghĩ thật lâu, cuối cùng chuyển cho tôi 666 tệ, bảo tôi đi ăn ngon với bạn bè.
“Anh trai con ngốc nghếch, 35 tuổi mới gặp được Tần Tần, dẫu sao cũng là người một nhà, con đừng để bụng quá. Lần này nhường anh một chút được không?”
“Con yên tâm, ba mãi đứng về phía con. Cái gì thuộc về con, tuyệt đối sẽ không thiếu một xu. Ngày mai chúng ta cùng đi xem nhà.”
3.
Sáng hôm sau, tôi cùng ba tới trung tâm giao dịch nhà đất.
Chẳng bao lâu, anh trai cũng hớt hải chạy đến, còn cố tình xách theo bánh bao nhân đậu đỏ mà tôi thích nhất.
“Yên tâm đi, sau này chị dâu em chắc chắn sẽ không lỡ miệng nữa đâu, hehe.”
Tôi cầm chiếc bánh còn nóng hổi, mím môi, cuối cùng chẳng buồn đáp lời.
Rất nhanh, chúng tôi chọn được một căn khá ưng ý: nhà nhỏ, có sẵn, giá 60 vạn, thanh toán một lần.
Ngay khi chuẩn bị ký hợp đồng, điện thoại anh trai đổ chuông — là chị dâu gọi đến.
“Cái gì, ngất xỉu à? Tần Tần đừng sợ, anh tới bệnh viện ngay đây!”
Không kịp nghĩ ngợi, cả nhà vội vàng lao thẳng đến bệnh viện.