7
Đến bữa tối, trên bàn chỉ lèo tèo một đĩa gà rán với ba đĩa rau luộc.
Một bữa tốn mấy trăm mà làm ra thứ này á?!
Ba tôi bảo, chị dâu thích ăn vậy, bữa nào cũng ăn ngon lành.
Anh trai gắp cho tôi một cái đùi gà:
“Tiểu Chu, anh biết em thích ăn đùi gà, nên đặc biệt bảo dì Trần nấu, con gà này còn là anh đi mua tận trại gà thả vườn hôm nay đó.”
Nhìn khuôn mặt ngốc nghếch, nụ cười hiền hậu của anh, bao nhiêu lời oán giận trong bụng tôi nghẹn lại. Dù sao cũng là anh ruột đã thương tôi bao năm.
Đúng lúc ấy, bảo mẫu dì Trần bỗng mở miệng:
“Ấy dà! Tiểu Chu sao có thể ăn đùi gà được chứ?”
“Đùi gà phải để đàn ông ăn, anh con gánh vác gia đình vất vả, là trụ cột thì càng phải bồi bổ nhiều.”
Bà ta gắp ngay một cái cánh gà bỏ vào bát tôi:
“Như em gái già thế này, ở làng tôi còn chẳng được ngồi vào bàn đâu. Được ăn cánh gà đã là phúc to rồi.”
“Con gái phải biết bằng lòng, biết đủ mới vui vẻ, hiểu không?”
Nghe xong, tôi tức đến mức như có tiếng “tách” trên đỉnh đầu, tựa hồ trời long đất lở.
Nhìn đống đồ ăn tầm thường trên bàn và bộ mặt ngông cuồng của dì Trần, tôi lạnh lùng bật cười.
Hổ không gầm, thật coi tôi là labubu để bắt nạt chắc?!
8
Tối hôm đó, tôi tiện tay lướt qua vòng bạn bè của dì Trần.
Không ngờ lại thấy con trai bà ta đang đeo một sợi dây chuyền quen mắt.
Trời đất ạ!
Đấy chẳng phải chính là quà sinh nhật tôi tặng cho anh trai sao?!
Khó trách dạo gần đây ba hay than trong nhà mất đồ linh tinh.
Tôi vội lưu lại bằng chứng, rồi ngay trong đêm mua camera mini lắp kín.
Quả nhiên, chỉ vài ngày sau đã quay được cảnh dì Trần lén lấy đồ trong nhà nhiều lần!
Tôi lập tức báo cảnh sát.
Trước chứng cứ rành rành, dì Trần chẳng còn đường chối, khai tuốt tuồn tuột.
Tính sơ sơ, những thứ lặt vặt bà ta lấy cũng trị giá mấy vạn.
Quan trọng hơn, bà ta còn lôi cả chị dâu ra:
“Không trách tôi được!
Là con bé cháu tôi bảo muốn lấy gì thì lấy.
Một tháng bảo là lương 7000, thật ra chỉ đưa tôi 2000, còn lại nó bỏ túi. Tôi mà không tranh thủ cầm thêm ít thì quá lỗ rồi!”
…
Hóa ra là ổ “ăn cắp trong nhà”!
Ngay cả anh trai tôi vốn hiền lành cũng tức đến mặt đen kịt, định nổi nóng nhưng nghĩ đến chuyện chị dâu đang bầu nên cố nhịn.
Về phần ba tôi…
Cũng nhân chuyện này mà dứt khoát bác bỏ hết những lý do vòi tiền vô lý trước đó của chị dâu.
Sau vụ này, chị dâu yên phận được một thời gian.
Nhưng ngày yên bình chưa kéo dài, một buổi tối, cô ta bất ngờ mặt mày hớn hở tuyên bố tin “vui”:
“Xem đi, bụng em có phải ngày càng nhọn không!”
“Mọi người đều nói bụng nhọn chắc chắn là con trai. Hay rồi, nhà họ Lưu ta có người nối dõi rồi, chồng à, anh sắp có con trai rồi đó!”
9
Anh trai tôi vừa nghe xong, cười tét miệng đến tận mang tai.
Vui sướng đến mất ngủ mấy đêm liền, ngày nào cũng ân cần chăm bẵm, hận không thể hầu hạ chị dâu như tổ tông.
Từ ngày đó, chị dâu càng trở nên cực đoan.
Cấm tuyệt trong nhà xuất hiện đồ màu hồng, bảo rằng quá nữ tính, dễ “xung khắc” với quý tử của cô ta.
Đến ăn thịt cũng phải hỏi rõ là thịt bò đực hay bò cái, lợn đực hay lợn nái, nhất quyết khăng khăng nói thịt con cái nhiều estrogen, ảnh hưởng xấu tới con trai trong bụng…
Chưa hết, cô ta còn dòm ngó tới cả tiền lương hưu của ba.
Ngày nào ba đi ra ngoài, về đến nhà cũng bị tra khảo: hôm nay đi đâu, mua gì, tốn bao nhiêu tiền…
Lệch một xu cũng không tha.
10
Tôi nhịn hết nổi, tìm anh trai nói thẳng:
“Anh có thể quản nổi vợ mình không? Rốt cuộc cô ta muốn cái gì? Cả nhà bị làm loạn hết cả lên, đến đồng tiền tiêu cũng phải xin phép à?”
Anh trai ngốc nhà tôi giờ bị tẩy não hoàn toàn, coi vợ như trời, ai cũng không được cãi.
“Vợ anh làm vậy không phải đều vì nhà mình sao?
Cô ấy càng quản chặt càng chứng tỏ trong lòng luôn nghĩ cho gia đình. Theo anh thì cả nhà nên để cô ấy giữ tiền, cô ấy tỉ mỉ, biết tính toán, loại phụ nữ thế này kiếm đâu ra.”
“Tiền của anh đều giao hết cho cô ấy rồi, tích góp cũng không ít đâu!”
Vừa nói, anh vừa hãnh diện chìa ra lịch sử chuyển khoản tiền lương cho tôi xem.
Trời ạ!
Hơn mười vạn tiền tiết kiệm, anh trai tôi nộp sạch không còn một xu cho chị dâu, đến lương hàng tháng cũng vừa nhận được là chuyển ngay sang tay cô ta.
Tôi tức đến phát điên.
“Anh!”